Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Những lỗi đầu tư cơ bản

Là một nhà đầu tư mới, hẳn bạn đã từng phải thốt lên “Ngu quá, lẽ ra phải thế” hay “Sao mình lại bán đi” .Tuy nhiên vấn đề là bạn nhận ra sai lầm và học được điều gì từ chúng. Sau đây là 7 lỗi thường gặp nhất của các nhà đầu tư và các bài học rút ra từ chúng.


1. Vay quá nhiều Đi vay để đầu tư được coi như là dùng tiền miễn phí. Nhưng sự thật nhiều khi ngược lại. Nếu bạn dùng quá nhiều tiền đi vay và khi các khoản đầu tư này bắt đầu thua lỗ, sự thua lỗ sẽ nhân lên. Kiểu gì bạn cũng sẽ phải trả lại số tiền đã vay và nếu bạn không dùng chúng khôn ngoan, bạn có thể sẽ ngã rất đau đớn. Nếu bạn dùng số tiền vay không theo nguyên tắc, bạn sẽ chỉ đơn giản là ném tiền ra khỏi cửa sổ.
Bài học: Nếu là nhà đầu tư mới, càng vay ít càng tốt. Đợi đến khi bạn có nhiều kinh nghiệm hơn và cảnh giác hơn với mặt trái của việc vay tiền đầu tư.

2. Mua cổ phiếu dựa theo thông tin không đáng tin cậy. Lỗi này xảy ra rất nhiều trên tivi, phim ảnh suốt ngày cam đoan rằng cổ phiếu này sẽ tăng giá nhanh chóng. Lắng nghe các tin tức không phải là lỗi lầm gì lớn nhưng mù quáng làm theo chúng không nghiên cứu kỹ càng hay không màng đến độ chính xác của nguồn tin sẽ là lỗi lầm tài chính lớn nhất mà bạn từng mắc. Bài học: Hãy nghiên cứu thật kỹ bất kỳ tin đồn nào và cố gắng hỏi ý kiến trước khi đầu tư bằng số tiền vất vả kiếm được của bạn.

3. Lướt sóng Việc mua và bán trong cùng 1 ngày đối với những người thiếu kinh nghiệm ở ngoài nhìn vào luôn quyến rũ và hào nhoáng, nhưng đối với nhà đầu tư mới lại rất tai hại. Bạn hẳn đã nghe nói về những nhà đầu tư mất cả ngày ngồi trước máy tính để mua và bán cổ phiếu. Bạn cũng đã nghe về những nhà đầu tư lướt sóng kiếm ra hàng triệu đồng chỉ trong một ngày trước cả bữa cà phê buổi sáng. Nhưng bạn có biết rằng những nhà đầu tư này cũng bắt đầu với những khoản rất nhỏ? Họ làm việc chăm chỉ để đạt được lợi nhuận và trải qua cả thua lỗ lớn dần lên. Để thành công, họ cần duyệt một khối lượng lớn dữ liệu, nghiên cứu và các chiến lược lâu dài để đạt đạt được lợi nhuận mong muốn. Để lướt sóng, bạn cần luyện tập, kiên nhẫn và quan trọng nhất là một khoản vốn rảnh rỗi. Không có được những điều này và một phần mềm mua bán chuyên biệt, bạn sẽ thua lỗ và thua lỗ rất nhanh.
Bài học: nếu bạn không đặc biệt có kỹ năng xử lý áp lực, nên xem xét những tùy chọn khác thích hợp hơn để làm giàu hơn là lướt sóng. Đầu tư là một nghề nghiêm túc, không phải sở thích hay thú vui tao nhã.

4. Đánh giá bản thân quá cao Đây là lỗi kinh khủng nhất mà một nhà đầu tư mới có thể gặp phải. Đánh giá quá cao bản thân thường là hệ quả của việc thành công dễ dàng. Thường khi bắt đầu đầu tư, bạn có thể đạt được một số điều và sẽ ngay lập tức ăn mừng thành công đó. Quá tự tin trong đầu tư là một biểu hiện của sự nghiệp dư – cuối cùng sẽ kết thúc trong việc tự hỏi tại sao thành công sớm của mình lại dẫn đến thất bại to lớn. Nếu bạn đầu tư thời gian khôn ngoan vào nghiên cứu và chiến lược, bạn có thể làm tốt, nhưng hãy luôn luôn cảnh giác với các hiểm nguy phía trước, luôn luôn tự hỏi mình đang thiếu gì, vấn đề gì có thể xảy ra.
Bài học là không được ngây thơ nghĩ rằng vì mình có máy tính và internet là mình có thể đánh bại các chuyên gia. Một số mẹo có thể tạo ra lợi nhuận trong một số trường hợp, nhưng đầu tư thực sự đòi hỏi kiên nhẫn và hơn hết là sự khiêm nhường.

5. Quên đi bức tranh toàn cảnh. Ngay cả sau khi nghiên cứu mọi thuật ngữ chuyên môn – các dự báo và báo cáo tài chính rất nhiều nhà đầu tư mới quên nhìn lại tổng thể bức tranh kinh tế và xu hướng của nó. Các chuyên gia nói rằng “Xu hướng là bạn tốt của mình” và “Đừng bơi ngược dòng”. Thỉnh thoảng chúng ta bị mắc lại giữa các tiểu tiết và quên nhìn quanh để xem cái gì đang hiện hữu ngay trước mặt mình. Nhớ rằng đầu tư vào cổ phiếu xấu trong thời điểm tốt có thể tạo ra lợi nhuận nhưng đầu tư vào một cổ phiếu tốt vào thời điểm xấu sẽ luôn thua lỗ. Lùi lại và quan sát sự vật từ một khoảng cách xa sẽ thấy được toàn cảnh.
Bài học là nhìn vào bức tranh lớn cũng quan trọng y như phải am hiểu từng tiểu tiết và chính xác từng tí một. Một làn sóng đủ mạnh thậm chí có thể quật đổ cả một tòa nhà lớn nhất. Thị trường cũng như thế. Và một dòng triều lên sẽ dâng được tất cả các con thuyền.

6. Thua lỗ trong vinh quang. Rất nhiều nhà đầu tư mất nhiều ngày thậm chí hàng tuần trước khi chọn đầu tư vào cổ phiếu hoàn hảo của họ. Nhưng nếu các cổ phiếu đi xuống? Rất nhiều nhà đầu tư mới để sự kiêu hãnh lấn át và cố giữ cổ phiếu đó. William O’Neill khuyên rằng bạn nên bán ra một khi cổ phiếu đã thấp hơn giá mua vào 7%. Không cần biết đến nếu hay nhưng gì cả. Bài học: Không cần biết bạn mất bao nhiêu thời gian tìm hiểu về cổ phiếu đó trước khi đầu tư, luôn luôn giữ một nguyên tắc. Hãy chắc chắn rằng kế hoạch của bạn phải đảm bảo mức rủi ro thua lỗ là chấp nhận được. Bỏ lại sự kiêu hãnh và cảm xúc ở ngoài cửa, chúng không được chào đón trong một danh mục đầu tư sinh lợi.

7. Cảnh giác với giá cổ phiếu. Thỉnh thoảng cổ phiếu xuống giá vì lẽ đương nhiên. Tất nhiên là có lúc cổ phiếu bị đánh giá sai, nhưng không thường xuyên. Bạn nên hiểu rằng không tự dưng mà giá lại tụt xuống đến 50%. Ngay cả nếu mọi thứ dường như tốt đẹp, vẫn luôn có nguy cơ tiềm tàng. Và cũng có trường hợp là giá giảm sẽ lại tăng vào lúc nào đấy.


Bài học: Giá cả không nên là yếu tố quyết định trong việc có mua cổ phiếu hay không.



Link to full article

Tiết lộ thú vị về những đại gia "máu mặt" Trung Quốc

Không hẳn cứ đại gia, tỷ phú là sống trong nhung gấm từ thuở lọt lòng. Những tiết lộ thú vị sau đây về thuở niên thiếu của các đại gia Trung Quốc chứng minh một điều: “Ở đời, ai học được chữ ngờ”.

Mã Vân

Mã Vân (15/10/1964) hay còn được biết đến với tên gọi quen thuộc: “Jack Ma”. Ông chính là người sáng lập website thương mại điện tử lừng danh của Trung Quốc Alibaba.com. Hồi nhỏ, Mã Vân là một cậu bé khá ngốc nghếch, chỉ thích đánh đấm và tỏ ra nghĩa hiệp tới mức phần lớn những trận “huynh đệ tương tàn” là vì bạn bè. Có lần, Mã Vân phải khâu 13 mũi sau một trận hăng máu đụng độ. Xuất thân không mấy sáng sủa, cha của ông có tính khí nóng nảy, hay cáu gắt, nên Mã Vân thích kết giao bạn bè và không mấy khi ở nhà.


Mã Vân. “Kỳ thực, tôi rất ngốc, não bé xíu, chỉ có thể nghĩ từng vấn đề, nếu bạn đặt ra ba câu hỏi liên tiếp, tôi sẽ không tiêu hóa nổi”, Jack Ma hóm hỉnh chia sẻ. Từ nhỏ, thành thích học tập của đại gia này đã không mấy nổi bật, thậm chí từng bị điểm 1 môn số học. Chỉ riêng môn tiếng Anh là tỏ ra xuất sắc hơn người. Và nguyên nhân khiến ông nổi trội về ngoại ngữ cũng khá hài hước. “Mỗi lần bố mắng, tôi lại dùng tiếng Anh để đáp trả. Ông nghe không hiểu gì, thế rồi tôi đâm nghiện, càng học càng vào”, Mã Vân nhớ lại. Từ năm 13 tuổi, ông đã đạp xe rong ruổi khắp Hàng Châu, trở thành hướng dẫn viên du lịch cho các vị khách nước ngoài để trau dồi ngoại ngữ.

Chuyện học hành của Mã Vân quả lắm phen lận đận, chuyện thi lại, học lại cũng là chuyện thường. Cho tới một ngày, ông nhặt được cuốn sách tại nhà ga Kim Hoa có nhan đề “Nhân sinh”. Cuốn sách ấy đã làm thay đổi cách sống của cậu bé ngốc nghếch thuở nào, và người sáng lập Alibaba.com lúc này bỗng hạ quyết tâm: “Tôi phải học đại học”.

Năm 1984, Mã Vân thi đậu Khoa ngoại ngữ, ĐH sư phạm Hàng Châu. Sau khi tốt nghiệp, ông trở thành một giáo viên ngoại ngữ rồi dần dấn thân sang lĩnh vực thương mại điện tử. Tới nay, tên tuổi của ông đã gắn liền với trang web Alibaba.com và ý tưởng kinh doanh tuyệt vời cho trang này: “Mở ra là có, kích chuột là mua”. Theo tổng kết của tạp chí Hurun, tổng tài sản của đại gia này trong năm 2011 là 10 tỷ NDT.

Sử Ngọc Trụ

Sử Ngọc Trụ - một tỷ phú lừng danh trong lĩnh vực đầu tư, tài chính và trò chơi trực tuyến tại Trung Quốc sinh năm 1962 tại huyện Hoài Viễn, phía bắc tỉnh An Huy. “Bố làm việc tại công an Hoài Viễn, mẹ là một công nhân”, đại gia Sử cho biết. Thuở nhỏ, nhà giàu này đã ham mê đọc truyện tranh, nên thành tích học tập không mấy sáng sủa. Ông thường xuyên bị mẹ nhắc nhở, rầy la. Tới năm 1977, ông mới chú tâm dùi mài đèn sách. Trước năm 18 tuổi, Sử Ngọc Trụ hai lần có cơ hội tới Thượng Hải – chốn phồn hoa sầm uất cùng cha mẹ. Ấn tượng đặc biệt với ông khi ấy là “Thượng Hải quá to lớn”. Tới năm 1980, với thành tích khá xuất sắc, ông thi đậu ĐH Chiết Giang, nhưng chỉ học hết một kỳ rồi bỏ dở và vĩnh biệt ước mơ trở thành nhà toán học lừng danh như Trần Cảnh Nhuận.

“Khi mượn cuốn ‘Số luận’ từ thư viện, đọc xong, tôi mới vỡ lẽ, toán học thật khó”, ông chia sẻ. Với Sử Ngọc Trụ lúc này, bạn bè cùng lớp thông minh, giỏi giang gấp bội. Sự thực ấy khiến ông gặp áp lực nặng nề. “Những người có thành tích nổi bật không học Thanh Hoa, Bắc Kinh mà đổ xô tới Chiết Giang, vì vậy, bạn bè trong lớp tôi rất nhiều người thông minh, có thành tích học tập rất tốt”, tỷ phú này nhớ lại. Biết mình “sức mỏng”, ông đành từ bỏ giấc mơ ấp ủ bấy lâu của mình. “Tôi rất muốn hoàn thành một việc gì đó, nhưng thời trẻ, tôi lại có suy nghĩ rằng mình không thể hoàn thành việc ấy, đó là nguyên nhân khiến lý tưởng trong tôi bị dập tắt”, Sử Ngọc Trụ thừa nhận.

Trải qua nhiều sóng gió và những lận đận của buổi đầu lập nghiệp, Sử Ngọc Trụ dần vươn lên trong giới kinh doanh. Cho tới nay, mỗi lần đề cập đến Sử Ngọc Trụ, người ta lại nhắc nhớ tới thương hiệu thuốc bổ Não Bạch Kim và game online Chinh Đồ do ông sở hữu. Theo tổng kết của tạp chí Hurun, trong danh sách những nhà giàu đình đám của Trung Quốc năm qua, Sử Ngọc Trụ vẫn đứng vững ở top 50 với giá trị tài sản lên tới 20 tỷ NDT.

Đinh Lỗi

Tiếp bước hai bậc đàn anh Sử Ngọc Trụ và Mã Vân Đinh Lỗi, ông chủ của mạng Netease cũng có thời niên thiếu không mấy rạng danh. Đại gia này sinh ngày 1/10/1971 tại Ninh Ba, Chiết Giang. Các phóng viên đã tìm thấy “vết tích” của Đinh Lỗi tại trường trung học Phụng Hóa, tỉnh Chiết Giang. Tháng 9/1986, Đinh Lỗi vào trường. Trong số những bạn bè cùng lớp của đại gia này, có thầy giáo Giang Hồng.


Theo hồi tưởng của anh Giang, hơn 10 năm trước, Đinh Lỗi học hành bình bình, chỉ xếp thứ 40 – 50 khi mới nhập học và không cân xứng với thương hiệu “đại gia” bây giờ. “Điều thú vị là, mỗi lần thi, thành tích xếp hạng của anh ấy lại tiến bộ dần, nhưng tốt nhất cũng chỉ xếp ở khoảng từ 10 – 20, chưa lần nào lọt vào top 10, càng không nói tới chuyện đứng đầu lớp”, Giang Hồng tiết lộ.

Hoắc Anh Đông

Hoắc Anh Đông sinh ngày 10/5/1923, quê gốc tại huyện Phiên Ngu, tỉnh Quảng Đông. Dù gia tộc họ Hoắc trước đây khá phồn vượng, nhưng trong giai đoạn Hoắc Anh Đông ra đời, gia đình lại lâm cảnh khó khăn, cả nhà chỉ trông chờ vào cha thuê thuyền chở hàng để duy trì cuộc sống. Thậm chí, có giai đoạn, gia đình ông nghèo khổ tới mức trời rét căm căm vẫn phải chân trần cuốc bộ. Có lần, trong dịp Tết Nguyên Đán, cha Hoắc Anh Đông vận giày mới ra phố, rồi tháo giày ngồi xổm trên ghế ăn quà, ăn xong bèn chân đất về thuyền. Về tới nơi, ông mới giật mình nhận ra không xỏ giày trên suốt chặng đường. Khổ nỗi, thói quen chân đất cuốc bộ đã ăn sâu vào nếp sống của gia đình họ Hoắc.


Khi ấy không có chương trình dự báo thời tiết, nên những người sống trên sông nước như nhà họ Hoắc không được đảm bảo tính mệnh. Hai anh trai của đại gia Anh Đông cũng đã thiệt mạng trong một trận bão lớn, một người mới 5 tuổi, một người lên 7 tuổi. May mà mẹ ông được một người chú cứu vớt. Nhưng rồi chính người chú ấy cũng mất mạng vì bị lật thuyền lúc sóng lớn. Năm Hoắc Anh Đông tròn 7 tuổi, cha ông lâm bệnh qua đời khi mới 40 tuổi. Sau khi cha mất, gia cảnh càng thêm nghèo nàn. Khi ấy, ông còn có một người chị 9 tuổi và một em gái 5 tuổi. Gánh nặng mưu sinh dồn tất lên vai bà mẹ.

Mẫu thân của Hoắc Anh Đông quả là người phụ nữ kiên cường, bản lĩnh. Trong quãng thời gian gian khó ấy, bà chưa từng gục ngã trước số phận mà luôn tìm cách khắc phục khó khăn, cần mẫn lao động và tiếp tục phát triển cơ nghiệp của chồng.

Thời ấy, mặt hàng vận chuyển chủ yếu trên sông nước là than, vì không có xà lan riêng, nên nhà họ Hoắc chủ yếu kết hợp với các tàu hàng lớn từ hải ngoại về, thay họ đem hàng cho các thuyền tam bản chuyển lên bờ và nhận khoản tiền công ít ỏi. Cha của Hoắc Anh Đông thời còn sống có mối kết giao hữu hảo với bạn bè trong giới, mẹ ông lại sống cởi mở, rộng rãi, nên nhiều người tỏ ra đồng cảm, thương xót cho hoàn cảnh côi cút, khó khăn của gia đình ông. Tuổi thơ của Hoắc Anh Đông trải qua những ngày sóng gió như thế. Nhưng chính những gian nan, hoạn nạn đã giúp ông trưởng thành và trở thành một thương gia lừng lẫy trong nhiều lĩnh vực: bất động sản, xây dựng, Hong Kong, từng đảm nhiệm chức vụ Phó Chủ tịch Chính hiệp toàn quốc (tháng 3/1993). Tới ngày 28/10/2006, ông qua đời tại Bắc Kinh, hưởng thọ 84 tuổi.


Link to full article

Những con số “khủng” của nhà đầu tư Nhật đổ vào Việt Nam

Số vốn đầu tư của các doanh nghiệp Nhật Bản chiếm tới gần 90% tổng vốn FDI chảy vào Việt Nam trong quý I, trong đó có dự án lớn hàng tỉ USD vào lĩnh vực bất động sản ở Bình Dương.


Theo thông tin từ Cục Đầu tư nước ngoài (Bộ Kế hoạch và Đầu tư), trong 3 tháng đầu năm 2012, có 26 quốc gia và vùng lãnh thổ đã có dự án đầu tư tại Việt Nam.

Nhật Bản dẫn đầu với tổng vốn đầu tư đăng ký cấp mới và tăng thêm là 2,3 tỷ USD, chiếm tới 88,8% tổng vốn đầu tư vào Việt Nam.

Con số này của “quán quân” Nhật Bản cách xa so với Hà Lan đứng vị trí thứ hai với tổng vốn đầu tư đăng ký cấp mới và tăng thêm là 46,1 triệu USD, chiếm vỏn vẹn 1,7% tổng vốn đầu tư. Vị trí thứ 3 là Đài Loan với tổng vốn đầu tư đăng ký cấp mới và tăng thêm là 42,9 triệu USD, chiếm 1,6%.

Đáng lưu ý trong số các dự án lớn được cấp phép trong 3 tháng đầu năm này là dự án khu đô thị Tokyu Bình Dương do phía Nhật Bản đầu tư với tổng vốn đăng ký 1,2 tỷ USD.

Ngoài ra còn dự án Công ty TNHH Sản xuất lốp xe Bridgestone Việt Nam tại Hải Phòng, dự án sản xuất và xuất khẩu 100% sản phẩm lốp cao su với tổng vốn 574,8 triệu USD. Dự án Công ty TNHH Oshima Shipbuilding Việt Nam với tổng vốn 180 triệu USD tại tỉnh Khánh Hoà. Và tất cả các dự án này đều do doanh nghiệp Nhật đầu tư.

Nhờ vậy, trong kỳ thống kê này, 3 địa phương kể trên đều nằm ở vị trí dẫn đầu về thu hút FDI trong cả nước. Cụ thể, Bình Dương hút về nhiều vốn FDI nhất với 1,36 tỷ USD vốn đăng ký mới và tăng thêm chiếm 51,7% tổng vốn đầu tư. Hải Phòng đứng thứ 2 với tổng vốn đăng ký cấp mới và tăng thêm là 605 triệu USD, chiếm 23%. Khánh Hòa đứng thứ 3 với tổng số vốn đăng ký cấp mới và tăng thêm 180 triệu USD.

Dòng tiền bên ngoài chảy mạnh trở lại bất động sản

Tính đến ngày 20/3, cả nước có 120 dự án mới được cấp giấy chứng nhận đầu tư với tổng vốn đăng ký 2,26 tỷ USD, bằng 77,2% so với cùng kỳ năm 2011.

Đồng thời, có 29 lượt dự án đăng ký tăng vốn đầu tư với tổng vốn đăng ký tăng thêm 368 triệu USD, bằng 30,4% so với cùng kỳ năm 2011.

Cộng dồn cả vốn đầu tư đăng ký cấp mới và tăng thêm 3 tháng năm 2012 là 2,63 tỷ USD, bằng 63,6% so với cùng kỳ năm 2011.

Ở khâu thực hiện, phần dự án FDI đã giải ngân được đạt 2,52 tỷ USD, bằng 99,2% với cùng kỳ năm 2011.

Xuất khẩu của khu vực FDI (kể cả dầu khí) trong 3 tháng đầu năm dự kiến đạt 15,5 tỷ USD, tăng 43,1% so với cùng kỳ năm 2011 và chiếm 63,4% tổng kim ngạch xuất khẩu. Trong khi đó, nhập khẩu của khu vực này trong cùng giai đoạn đạt 13,03 tỷ USD, tăng 30,3% so với cùng kỳ năm 2011 và chiếm 52,6% kim ngạch nhập khẩu.

Lũy kế 3 tháng, khu vực FDI xuất siêu 1,38 tỷ USD.

Lĩnh vực kinh doanh bất động sản trở lại là khu vực có tổng vốn đầu tư đăng ký lớn nhất với 2 dự án, tổng vốn đăng ký hơn 1,2 tỷ USD (chiếm 45,5% tổng vốn đăng ký), do có 1 dự án lớn mới được cấp phép vào đầu tháng 3 tại Bình Dương với vốn đầu tư 1,2 tỷ USD.

Lĩnh vực công nghiệp chế biến, chế tạo có 51 dự án đầu tư đăng ký mới và 25 dự án tăng vốn với tổng vốn cấp mới và tăng thêm 1,17 tỷ USD (chiếm 44,6% tổng vốn đầu tư đăng ký).

Bích Diệp



Link to full article

Quy tắc 72

Quy tắc 72 là gì? Đây là một mẹo để bạn tính nhanh ra mức lãi cần thiết nhằm gấp đôi số tiền hiện có sau một số năm nhất định. Đơn giản như sau: Lấy 72 chia cho số năm sẽ ra mức lãi bạn cần kiếm được để gấp đôi số tiền bạn có trong một số năm nhất định.


Ví dụ: Bạn muốn gấp đôi vốn trong 10 năm thì cần kiếm được bao nhiêu lãi? Lấy 72 chia cho 10, bạn sẽ phải kiếm được mức lãi 7.2% để gấp đôi số vốn sau 10 năm. Giả dụ bạn muốn gấp đôi số tiền trong vòng 5 năm thôi? 72 chia cho 5 là 14.4. Bạn phải kiếm được 14.4% một năm để gấp đôi số vốn trong vòng 5 năm.

Bạn cũng có thể dùng quy tắc 72 ngược lại để tính xem sau bao nhiêu năm số tiền của bạn sẽ gấp đôi, chỉ việc lấy 72 chia cho mức lãi suất.

Ví dụ, bạn đang điều hành một quỹ đầu tư siêu lợi nhuận với mức lãi 20%. Bạn sẽ phải điều hành quỹ này trong bao nhiêu lâu để gấp đôi được số tiền ban đầu? Chỉ việc lấy 72 chia cho 20, kết quả là 3.6 năm Quá tiện lợi!


Tóm lại, bạn có thể lấy 72 chia cho số năm để tính ra mức lãi cần thiết. Hoặc có thể lấy 72 chia cho mức lãi để tính ra số năm để gấp đôi số vốn ban đầu. Quy tắc này sẽ tính ra một con số gần đúng nếu tính lãi kép hàng năm. Chống lạm phát Thêm một ứng dụng nữa cho quy tắc 72.

Bạn có thể dùng quy tắc này để tính ra sau bao nhiêu lâu sức mua của đồng tiền trong túi bạn sẽ giảm đi một nửa dưới ảnh hưởng của lạm phát. Chỉ việc lấy 72 chia cho tỉ lệ lạm phát.
Ví dụ, với lạm phát 3%, sau 24 năm (lấy 72 chia 3), giá trị thực sự của số tiền bạn cất giữ sẽ giảm đi một nửa. Với lạm phát lên đến 6%, thời gian sẽ ngắn lại chỉ còn 12 năm.

Ý nghĩa của câu chuyện này là:
Đừng bao giờ giấu tiền của bạn dưới gối hay đem chôn ở sau vườn. Hãy đầu tư vào các công cụ có khả năng vượt mặt được lạm phát. Lạm phát là kẻ thù số một của tất cả mọi người trong việc làm giàu. Nó sẽ lặng lẽ xói mòn đống tiền của bạn. Chúc bạn thật nhiều hạnh phúc và may mắn!



Link to full article

Quy tắc 72

Quy tắc 72 là gì? Đây là một mẹo để bạn tính nhanh ra mức lãi cần thiết nhằm gấp đôi số tiền hiện có sau một số năm nhất định. Đơn giản như sau: Lấy 72 chia cho số năm sẽ ra mức lãi bạn cần kiếm được để gấp đôi số tiền bạn có trong một số năm nhất định.


Ví dụ: Bạn muốn gấp đôi vốn trong 10 năm thì cần kiếm được bao nhiêu lãi? Lấy 72 chia cho 10, bạn sẽ phải kiếm được mức lãi 7.2% để gấp đôi số vốn sau 10 năm. Giả dụ bạn muốn gấp đôi số tiền trong vòng 5 năm thôi? 72 chia cho 5 là 14.4. Bạn phải kiếm được 14.4% một năm để gấp đôi số vốn trong vòng 5 năm.

Bạn cũng có thể dùng quy tắc 72 ngược lại để tính xem sau bao nhiêu năm số tiền của bạn sẽ gấp đôi, chỉ việc lấy 72 chia cho mức lãi suất.

Ví dụ, bạn đang điều hành một quỹ đầu tư siêu lợi nhuận với mức lãi 20%. Bạn sẽ phải điều hành quỹ này trong bao nhiêu lâu để gấp đôi được số tiền ban đầu? Chỉ việc lấy 72 chia cho 20, kết quả là 3.6 năm Quá tiện lợi!


Tóm lại, bạn có thể lấy 72 chia cho số năm để tính ra mức lãi cần thiết. Hoặc có thể lấy 72 chia cho mức lãi để tính ra số năm để gấp đôi số vốn ban đầu. Quy tắc này sẽ tính ra một con số gần đúng nếu tính lãi kép hàng năm. Chống lạm phát Thêm một ứng dụng nữa cho quy tắc 72.

Bạn có thể dùng quy tắc này để tính ra sau bao nhiêu lâu sức mua của đồng tiền trong túi bạn sẽ giảm đi một nửa dưới ảnh hưởng của lạm phát. Chỉ việc lấy 72 chia cho tỉ lệ lạm phát.
Ví dụ, với lạm phát 3%, sau 24 năm (lấy 72 chia 3), giá trị thực sự của số tiền bạn cất giữ sẽ giảm đi một nửa. Với lạm phát lên đến 6%, thời gian sẽ ngắn lại chỉ còn 12 năm.

Ý nghĩa của câu chuyện này là:
Đừng bao giờ giấu tiền của bạn dưới gối hay đem chôn ở sau vườn. Hãy đầu tư vào các công cụ có khả năng vượt mặt được lạm phát. Lạm phát là kẻ thù số một của tất cả mọi người trong việc làm giàu. Nó sẽ lặng lẽ xói mòn đống tiền của bạn. Chúc bạn thật nhiều hạnh phúc và may mắn!



Link to full article

Từ xe đạp tre ngoại nghĩ về cây tre Việt Nam

Ngành mây tre đan tại Việt Nam đang trong cảnh bí đầu ra - xa đầu vào - loay hoay tìm lối thoát. Những khó khăn đó là hệ quả của việc phát triển bừa bãi không đi kèm với tính bền vững và định hướng lâu dài.

Từ chiếc xe đạp tre

Vừa qua, báo chí nước ngoài vừa đăng tải thông tin nước bạn Philippines đang sản xuất ra những khung xe bằng chất liệu đặc biệt: Tre.

Chiếc xe này được sản xuất bởi Kawayan Tech. Với bề ngoài bắt mắt và tính thân thiện với môi trường của mình, những chiếc xe đạp bằng tre đang trở thành những món hàng "hot" tại nhiều quốc gia này trên thế giới. Được thành lập vào năm 2009, Kawayan Tech hoạt động với phương châm: Kế hoạch kinh doanh phải cân bằng giữa lợi nhuận và trách nhiệm xã hội.

Với mục đích đưa tre - nguyên liệu vốn chỉ thường được sử dụng trong những ngành thủ công mỹ nghệ vào thực tiễn cuộc sống, Kawayan Tech tạo ra xe đạp trên không chỉ mang ý nghĩa một phương tiện đi lại đơn thuần,  mà còn muốn biến nó thành một công trình nghệ thuật.

Tất cả các sản phẩm này đều được làm bằng tay. Các giống tre khác nhau được nhập từ khắp các vùng của Philippines. Tre sau đó được phơi khô và bảo quản. Máy móc duy nhất được sử dụng trong quá trình làm khung xe đó là khoan điện, chỉ sử dụng tối đa là 3 phút cho mỗi khung sản xuất.

Kawayan Tech thường chỉ bán những khung xe đạp riêng, vì vậy người mua có thể chọn từng loại chi tiết của chiếc xe theo ý mình, giúp những chiếc xe đều có đặc điểm riêng.

Bên cạnh kiểu dáng độc nhất của mỗi chiếc, khung xe bằng tre còn có một lợi thế là rất nhẹ. Trung bình trọng lượng một khung xe là từ 7 - 10 pound (khoảng 3,1 - 4,5 kg).


Xe đạp tre Phillipines đã được xuất khẩu đi nhiều quốc gia, trong đó có cả Mỹ.

"Mọi người thường cho rằng xe đạp làm bằng hợp kim sẽ tốt hơn, nhưng thực tế xe đạp làm bằng tre có nhiều ưu điểm vượt trội. Nó là biểu tượng của việc bảo vệ môi trường và thể hiện cá tính của chủ nhân chiếc xe: một người vui tính, khỏe khoắn và là một công dân yêu quý Trái Đất này", bà Villanueva, quản lý của công ty cho biết.

Hiện tại, Kawayan Tech đã bán ra khoảng 80 loại xe với nhiều chủng loại, mẫu mã khác nhau, phù hợp với nhiều lứa tuổi. Những chiếc xe có giá giao động từ 119 USD (2,4 triệu đồng) đến 238 USD (4,8 triệu đồng).

Công ty này cũng đã sản xuất chiếc xe điện đầu tiên bằng tre. Chiếc xe này có bao gồm động cơ, nhưng hầu hết các bộ phận đều được làm từ tre, bao gồm cả chỗ ngồi. Hiện tại, công ty này cũng đang có kế hoạch sản xuất ván trượt và xe lăn bàng tre.

Mặc dù sự ra đời của chiếc xe cũng đi kèm với nhiều mối nghi ngờ về chất lượng cũng như độ bền của sản phẩm, nhưng với sản phẩm độc đáo này, Kawayan Tech đã tạo được tiếng vang không chỉ trong nước mà là cả thế giới. Xe đạp tre của hãng hiện đã xuất hiện ở nhiều nơi trên thế giới như Tây Ban Nha, Ý, Hà Lan, Đan Mạch, Nhật Bản, Canada, Mỹ, Úc, New Zealand.

Koen Walvaren, một người Đức hiện đang sống tại Hà Lan cho biết, anh đang sử dụng loại xe bằng tre này bởi nó là không chỉ thân thiện với môi trường mà còn là một sản phẩm mang đầy tính nghệ thuật.

"Đắt ư? Tất nhiên là giá của những chiếc xe này không rẻ, nhưng đổi lại, bạn có một chiếc xe độc nhất, được sản xuất bằng tay với mức giá bằng với mức giá trung bình của những chiếc xe đạp thông thường. Thêm vào đó, nó còn cho thấy chủ nhân của chiếc xe rất quan tâm tới môi trường", Walavaren nói.

Với những sản phẩm độc đáo như vậy, Kawayan Tech đang đưa những sản phẩm bằng tre của Philippines tới toàn thế giới.

Và câu truyện cây tre tại Việt Nam

Sản xuất hàng các mặt hàng từ tre không phải là một điều quá xa lạ. Tại nhiều quốc gia ở châu Á như Philippines, Trung Quốc, Ấn Độ, hay Việt Nam, tre luôn là nguyên liệu chính được sử dụng trong các mặt hàng thủ công mỹ nghệ chất lượng cao. Những sản phẩm độc đáo được làm từ mây, tre, đan luôn được các nước trên thế giới công nhận cả về chất lượng cũng như tính thẩm mỹ.

Chiếc xe đạp tre của Philippines, được người dân trong nước cũng như thế giới hoan nghênh như vây, một phần không nhỏ là bởi tính thân thiện và bảo vệ môi trường của nó so với các sản phẩm công nghiệp làm từ nhựa hay sắt thép.

Cũng giống như nhiều quốc gia trong khu vực, Việt Nam, cũng là một quốc gia có ngành công nghiệp mây tre đan phát triển. Tuy nhiên,  thực trạng khai thác và sử dụng mây, tre, đan ở Việt Nam không những không thể hiện tính thân thiện, mà còn đang góp phần hủy hoại môi trường.

Việt Nam hiện nằm trong top 3 quốc gia xuất khẩu mây tre đan nhiều nhất thế giới.

Cụ thể, tại hội nghị bàn tròn quốc gia lần 5 về sản xuất và tiêu thụ bền vững diễn ra mới đây tại Nha Trang, ông Lê Xuân Thịnh - Trung tâm Sản xuất sạch Việt Nam (VNCPC) cho biết: Ngành mây Việt Nam hiện khai thác theo kiểu tận diệt, không quy hoạch hoặc trồng mới khiến song mây ngày càng cạn kiệt, khai thác không đúng tiêu chuẩn nên tạo ra lượng chất thải nhiều.

Bên cạnh đó, việc chế biến song mây cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro như sử dụng dầu thải diesel để luộc gây ô nhiễm môi trường, tốn nhiều nước và hóa chất trong quá trình tẩy do công nghệ không hợp lý. Ngoài ra, khâu hoàn thiện song mây cũng tiềm ẩn nhiều yếu tố dễ gây ô nhiễm môi trường như thải nhiều keo PVA trong quá trình nhúng tạo độ cứng; Phát sinh dung môi trong quá trình sơn...

Mây tre đan cũng là một trong những sản phẩm quan trọng, chiếm cơ cấu lớn trong xuất khẩu hàng thủ công mỹ nghệ Việt Nam. Theo đánh giá của các chuyên gia, mặt hàng này đang có tiềm năng rất lớn để phát triển.

Thế nhưng, việc mở rộng quá nhanh việc xuất khẩu hàng thủ công, sự phát triển của nhiều ngành công nghiệp sử dụng cùng loại nguyên liệu với khối lượng lớn và nạn bán nguyên liệu thô ra nước ngoài, khiến cho nguồn nguyên liệu thiên nhiên trong nước đã cạn kiệt nhanh chóng. Hệ quả là có một nghịch lý là một nước nông nghiệp như Việt Nam lại phải phụ thuộc vào nguyên liệu nhập từ nước ngoài.

Nhu cầu của các thị trường lớn trên thế giới như châu Âu, Mỹ... là có thật. Nhưng đi kèm với nhu cầu lớn là những đòi hỏi cao về chất lượng sản phẩm. Thêm vào đó, cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới cũng khiến ngành mây tre Việt Nam gặp nhiều khó khăn trong việc xuất khẩu hàng hóa, chủ yếu chỉ bán được cho khách nước ngoài đến du lịch, tham quan. Nhiều làng nghề ở khu vực Hà Tây đã thu hẹp quy mô sản xuất của mình.

Với những khó khăn như vậy, ngành mây tre đan tại Việt Nam đang trong cảnh bí đầu ra - xa đầu vào - loay hoay tìm lối thoát. Những khó khăn đó là hệ quả của việc phát triển bừa bãi không đi kèm với tính bền vững và định hướng lâu dài.

Quốc Dũng


Link to full article

Nâng cao kỹ năng ra quyết định

Ra quyết định là một phần trong công việc của tất cả mọi người. Tuy nhiên, với những người làm vị trí quản lý, nhiệm vụ này còn quan trọng hơn nữa.

Một vài lời khuyên dưới đây sẽ giúp ích cho bạn trong việc ra quyết định:


Ngừng tìm kiếm sự hoàn hảo

Rất nhiều nhà quản lý danh tiếng chia sẻ họ thích nhận được bản báo cáo ( dù chỉ hoàn thành được 80%) sớm vài tiếng hơn là nhận báo cáo muộn 5 phút dù nó đã được hoàn thành 100%. Câu chuyện này cho thấy: Không nên kỳ vọng mọi thứ phải thật hoàn hảo. Thay vì tìm kiếm những điều không thể, người ra quyết định hiệu quả có xu hướng nắm lấy ngay mọi cơ hội, và tin tưởng rằng quyết định của họ là chính xác.

Độc lập

Người đưa ra quyết định tốt là người độc lập kể cả khi hợp tác với người khác. Họ có xu hướng để những người giỏi nhất bên mình và hỏi ý kiến của mọi người. Ví dụ, trong một cuộc thảo luận với một nhóm chuyên gia, họ sẽ không bao giờ hỏi:" Tôi nên làm gì?". Thay vào đó, câu hỏi của họ sẽ là:" Anh/ chị nghĩ gì về việc này?" Họ sẽ nhận được những ý kiến của mọi người, phân tích và ra quyết định.

Biết thời điểm nên nghỉ ngơi

Những ý tưởng sẽ đến khi bạn ít mong đợi nhất. Cũng tương tự như việc bỗng nhiên bạn nhớ ra tên một diễn viên mà bạn nghĩ là mình đã quên. Thật đơn giản, bạn chỉ cần để bộ não nghỉ ngơi một chút, hoặc tập trung sang một vấn đề khác, não của bạn sẽ có cơ hội kiểm tra mọi dữ liệu. Từ đó, bạn sẽ có sự phân tích logic và đưa ra quyết định một cách chính xác nhất.

Chú ý tới trực giác

Trực giác cũng có vai trò quan trọng trong việc đưa ra quyết định. Một quyết định có thể giải quyết một vấn đề, nhưng mọi vấn đề sẽ không thể được giải quyết chỉ với một quyết định. Đôi khi, việc ra quyết định phụ thuộc nhiều vào trực giác hơn là phân tích. Ví dụ, để quyết định nên chọn lựa 1 trong 2 đại lý tiềm năng, bạn sẽ phải dựa vào trực giác của mình để đưa ra quyết định cuối cùng.

Thẳng thắn nhận lỗi

Không ai là người hoàn hảo và không phải lúc nào mọi việc cũng xảy ra như theo ý muốn của chúng ta. Đôi khi, quyết định của bạn là sai lầm dù bạn đã cố gắng cân nhắc kỹ lưỡng trước. Khi đó, hãy trung thực nhận sai và sửa sai. Thậm chí, nếu ra quyết định sai, bạn sẽ nhận được nhiều sự tôn trọng và lòng trung thành hơn từ nhân viên khi biết nhận sai và giải quyết nó một cách tốt đẹp thay vì tìm cách giấu giếm chúng.



Link to full article

Khi buôn chuyện trở thành nghề hái ra tiền

Người tiêu dùng ngày nay không còn muốn nghe những thông điệp marketing thô ráp, thiếu sức sống nữa. Muốn thuyết phục họ, doanh nghiệp phải có những câu chuyện hay và phù hợp hơn

Các nhà lãnh đạo của Brandery- Dave Knox, J.B Kropp và Mike Bott (từ trái sang)

Có một thực tế mà nhiều doanh nghiệp vô tình không nhận ra hoặc nhận ra mà không thể làm gì, đó là họ không biết cách phải ‘khoe’ mình thế nào trước ‘bàn dân thiên hạ’. Muốn được ‘thấu hiểu’, đôi khi doanh nghiệp phải mượn đến sự giúp đỡ của người ngoài cuộc.
Là một copywriter (người viết quảng cáo), Laura Scholes nhận thấy nhiều doanh nghiệp không hề có bản sắc thương hiệu của mình mặc dù sản phẩm của họ rất tốt. “Họ đến gặp tôi dể nhờ viết trang web cho họ. Nhưng họ quá mải mê nói về những gì họ đã làm được và làm tốt ra sao đến nỗi họ quên đi một phần rất quan trọng: kết nối với đối tượng. Hay nói cách khác, điều họ cần là xây dựng thương hiệu chứ không phải viết trang web” - Scholes nhật xét.
Chính những phát hiện này đã thôi thúc Scholes mở thêm một nhánh dịch vụ mới tại công ty Story House Creative (trụ sở San Francisco) của mình, đó là dịch vụ xây dựng thương hiệu. Chỉ sáu tháng sau, doanh thu dịch vụ này đã chiếm tới 25% tổng thu nhập của Scholes.
Không chỉ Scholes mà nhiều người khác cũng nhận thấy tầm quan trong của việc xây dựng bản sắc doanh nghiệp. Một loại các công ty cung cấp dịch vụ thương hiệu mọc lên ở Mỹ để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng này. Từ đặt tên, thiết kế lô gô cho đến ‘thêu dệt’ những câu chuyện xoay quanh sản phẩm, xây dựng thương hiệu dần đã trở thành một ngành riêng biệt.
"Cuộc sống hối hả đã khiến chúng ta không còn thời gian để nghĩ xem là mình muốn mua cái gì và buộc chúng ta phải tìm đến những thương hiệu mà chúng ta đã biết và tin dùng” – David Reibstein, giáo sư marketing trường Wharton thuộc Đại học  Pennsylvanial nhật xét. "Chính vì thế, xây dựng thương hiệu ngày càng giữ vai trò thiết yếu”.
Dưới đây là cách mà ‘dân trong nghề’ hay dùng để giúp doanh nghiệp xây dựng thương hiệu.

Những bước đầu tiên
Story House Creative phải trực tiếp làm việc với các doanh nghiệp để cùng xây dựng hệ thống nhận diện thương hiệu, bao gồm từ khẩu hiệu, ‘lý lịch trích ngang’ cho đến nội dung trang web và các tư liệu marketing khác. Với các khách hàng ở xa, công ty thường trao đổi qua điện thoại, email và Skype.
Lời khuyên của Scholes cho các khách hàng: phải luôn nhất quán trong những gì họ muốn nói. “Tôi hỏi thật nhiều để có thể tìm ra được chính xác điểm đặc biệt của doanh nghiệp. Thường thì doanh nghiệp không nghĩ mấy về thứ làm cho họ nổi trội so với đối thủ. Chính vì thế, việc của tôi là ‘moi’ cho ra cái đó và lấy nó làm nền tảng xây dựng thương hiệu” – Scholes cho biết.
Scholes đích thân lo xây dựng thương hiệu còn những công việc khác như viết quảng cáo, thiết kế, làm video, SEO (tối ưu hóa công cụ tìm kiếm) thì do đội ngũ nhân viên trong công ty làm.
Nhiều doanh nghiệp nói họ muốn làm công việc của họ mà không phải bận tâm nhiều đến thương hiệu. Vì thế, họ đến gặp tôi và yêu cầu tôi giúp họ tìm ra bản sắc của họ và truyền bá bản sắc đó".

Cỗ máy xây dựng bản sắc
Tận dụng nguồn trí tuệ và kinh nghiệm xây dựng thương hiệu dồi dào của thành phố Cincinnati – quê hượng của những gã khổng lồ  như Procter & Gamble, Kroger và Macy’s – một nhóm các nhà marketing cấp tiến đã cùng nhau lập lên công ty The Brandery chuyên hỗ trợ doanh nghiệp trong những ngày đầu khởi nghiệp.
Người đồng sáng lập nên Brandery - Dave Knox

Dave Knox, đồng sáng lập công ty Brandery, cho biết nhóm của anh lấy cảm hứng từ chân lý: thời buổi bây giờ, trong kinh doanh, xây dựng thương hiệu, marketing và thiết kế còn quan trọng hơn công nghệ. Anh đơn cử RentShare, một thành viên trong ‘lớp’ Brandery năm 2011, đơn vị sở hữu công cụ số giúp những người ở cùng phòng chia sẻ tiền thuê phòng và các chi phí khác. “Họ có sản phẩm cực tuyệt vời, cực dễ sử dụng. Nhưng họ thừa hiểu thành công phụ thuộc vào việc lôi kéo khách hàng” – Knox nói. “Chính vì thế, họ đã lặn lội từ Brooklyn đến đây bởi họ biết chương trình của chúng tôi tập trung vào việc này và họ muốn khẳng định sự khác biệt bằng thương hiệu”.
Với mỗi doanh nghiệp, Brandery sẽ cử 10 trong số 50 cố vấn Brandery thuộc các lĩnh vực chuyên môn liên quan giúp đỡ. Brandery cũng “cặp đôi” từng doanh nghiệp với các nhà tiếp thị thương hiệu, thiết kế và nghiên cứu tại những đơn vị địa phương nhận cung cấp dịch vụ miễn phí.
Mới hoạt động được 2 năm nhưng Brandery đã nhận được hơn 125 hồ sơ từ 7 nước đăng ký tham gia 8 đợt làm chương trình của mình. Cuối mỗi đợt làm chương trình (3 tháng), những ‘học viên’ tốt nghiệp được ‘tiến cử’ tới hơn 350 nhà đầu tư. Ngoài ra, Brandery còn đứng ra đầu tư 20.000 USD tương ứng với 6% cổ phần trong công ty học viên.

Kể một câu chuyện
Năm 2007, khi cựu phóng viên Thomas Scott bắt tay vào viết blog về công ty chuyên ‘tân trang’ nhà cửa trước khi bán của mình, anh phát hiện ra rằng nhưng nội dung liên quan đến nghề góp phần cải thiện đáng kể nhận thức của các khách hàng tiềm năng về thương hiệu công ty. Anh cũng nhận thấy có một mảng thị trường còn đang bị bỏ ngỏ, đó là cung cấp cho doanh nghiệp những nội dung chi tiết và thú vị về bản thân họ và giúp người tiêu dùng hay liên tưởng đến doanh nghiệp đó nhiều hơn ở cấp độ cá nhân.
Chỉ một thời gian ngắn sau, Scott mở công ty Brand Journalists (những nhà báo thương hiệu) ở Nashville (Tennessee), chuyên ‘buôn chuyện’ cho doanh nghiêp. Theo Scott, người tiêu dùng ngày nay không còn muốn nghe những thông điệp marketing thô ráp, thiếu sức sống nữa. Muốn thuyết phục họ, doanh nghiệp phải có những câu chuyện hay và phù hợp hơn. “Thương hiệu không chỉ là logo và tư liệu marketing. Nó là câu chuyện về doanh nghiệp và cách câu chuyện đó được kể” – Scott nhận định.
Brand Journalists cung cấp các dịch vụ viết thuê blog và các nội dung web, nhấn vào chuyện đời, chuyện người để làm công ty gần gũi hơi với người tiêu dùng. Chẳng hạn, với công ty bảo hiểm, đội ngũ viết blog của Scott sẽ nói về những vấn đề của cuộc sống đô thị, như làm thế nào khi nước phòng tắm nhà tầng trên thấm qua trần xuống nhà bạn. “Nếu bạn cố thuyết phục người thuê nhà mua bảo hiểm đúng kiểu một đại lý, họ sẽ quay đi ngay. Nhưng nếu bạn nó về món cà phê mà họ uống và những người hàng xóm họ thích và tầm quan trọng của việc mua bảo hiểm trong chuỗi zigzag của câu truyện, mọi người sẽ  bị lôi kéo”.
Năm 2011, doanh thu của Brand Journalists tăng gấp đôi so với năm 2010 và theo dự đoán của Scott thì mức tăng này sẽ tiếp tục được duy trì vào năm nay.
(Dịch từ Entrepreneur)

Link to full article

Cách phân tích của một gã ăn mày

               Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi … Continue reading
Link to full article

100 USD một tách cà phê phân chồn

Nhân viên của quán phải cân chính xác 7 gr bột cho mỗi tách cà phê và khách có thể uống luôn mà không cần đường.


Cửa hàng bán loại cà phê đặc biệt này nằm ở số 9 đường Rupert, khu Piccadilly của London (Anh). Đây từng là tầng hầm của nhà hàng nổi tiếng Planet Hollywood và rạp chiếu phim của Rex Cinema. Sau khi mua lại địa điểm trên, chủ nhân của DSTKT đã bỏ ra gần 25 triệu bảng Anh (40 triệu USD) để tân trang và biến nó thành tổ hợp quán bar - nhà hàng - hộp đêm.

Cà phê chồn vốn đã đắt, nhân viên ở đây còn rất cầu kỳ khi cân chính xác 7gr bột cà phê, đem lên men để tạo nên lớp bọt sữa rồi mới rót vào tách. Một tách cà phê như thế này được bán với giá 70 bảng Anh (hơn 100 USD) và có thể uống luôn mà không cần đường.

Người quản lý nhà hàng – anh Fraser Donaldson, cho biết: “Không phải chúng tôi đang PR, mà thực sự loại cà phê này rất đặc biệt. Mới nghe qua thì có vẻ không được vệ sinh lắm, nhưng một nó có thể giúp bạn tỉnh táo ngay lập tức lúc 10h đêm. Hơn nữa, chúng tôi là nơi duy nhất bán thức uống này tại Anh và cửa hàng gần nhất tại châu Âu có thứ đồ này là Ritz Calton ở Paris”.

Hà Thu


Link to full article

Dich tự động

Dịch “tự động”

(Bài này viết đã lâu, chỉ đưa lên đây để lưu làm tư liệu).

Giấc mơ viết các loại phần mềm dịch tự động hoàn chỉnh vẫn còn xa vời. Tuy nhiên với người dịch chuyên nghiệp, nhất là dịch văn bản khoa học, kỹ thuật, pháp lý, kinh doanh… đã có những phần mềm hữu dụng, có thể giúp họ nâng năng suất vài ba lần.

Có khá nhiều phần mềm hỗ trợ dịch thuật nhưng tựu trung chúng có ba chức năng chính: phân đoạn văn bản nguồn, duy trì định dạng văn bản nguồn khi dịch và cung cấp bộ nhớ dịch thuật tự động (translation memory – TM). Dĩ nhiên văn bản nguồn phải có sẵn trong máy.

Phân đoạn sẽ giúp người dịch không cần đảo mắt tìm câu cần dịch. Các phần mềm tự động tô màu câu cần dịch và chuyển con trỏ vào một ô sẵn sàng để người dịch gõ vào. Chức năng tự động đơn giản này hoá ra rất hữu ích vì nhờ nó người dịch không bỏ sót câu nào. Ngoài ra người dịch không cần mất công định dạng văn bản dịch vì phần mềm tự động chuyển định dạng ở văn bản nguồn sang văn bản dịch một cách chính xác, kể cả bảng biểu, canh lề, đánh dấu…

Chức năng quan trọng nhất là bộ nhớ TM - điều này có nghĩa những từ, cụm từ hay câu nào đã dịch rồi, người dịch không cần lập lại. Phần mềm sẽ tự động lấy từ bộ nhớ nó tạo ra trong quá trình dịch và mỗi khi gặp câu lập lại, nó sẽ tự động gợi ý ngay trong ô đang dịch. Chức năng này rất có lợi vì đa số các loại văn bản kỹ thuật, các sách hướng dẫn sử dụng hay văn bản pháp lý, câu giống nhau hay gần giống nhau rất nhiều. Nó cũng giúp người dịch dùng từ nhất quán và chính xác trong suốt văn bản. Nhờ chức năng này, người ta có thể dùng phần mềm dịch thuật cho hầu hết các ngôn ngữ, miễn sao chúng có thể xử lý bằng Word và Unicode. Và dĩ nhiên, người dịch sử dụng càng lâu, tạo ra bộ nhớ càng lớn thì khả năng gặp lại cụm từ hay câu đã dịch càng lớn.

Trong các loại phần mềm dịch thuật trên thị trường, phổ biến nhất có Trados, Déjà Vu và Wordfast. Trados nổi tiếng nhất nhờ chiến dịch marketing rất rầm rộ đến nỗi rất nhiều hợp đồng dịch trên mạng mỗi khi gọi thầu đều yêu cầu người dịch sử dụng Trados. Tuy nhiên, Trados khá đắt, khoảng 700 đô-la Mỹ và khó sử dụng, muốn thành thạo cũng mất phải hai ba tuần. Déjà Vu cũng có giá khoảng 850 đô-la.

Do đã sử dụng Wordfast một thời gian, xin giới thiệu kỹ hơn về phần mềm này. Thật ra, Wordfast là một tập hợp nhiều macro trong một template có thể cài ngay trong Microsoft Word. Đầu tiên bạn vào trang web của Wordfast (www.wordfast.net hay www.champollion.net), tải về một file nén chỉ khoảng 0,5MB. Giải nén, bạn sẽ thấy một file wordfast.dot, dùng Word để mở file này như các file văn bản thông thường. Trước đó, trong Word, bạn phải mở Tools/Macro/Security, chọn “Low”; trong thẻ Trusted sources, chọn “Trust the Visual Basic project”. Nhấn vào nút “Install Wordfast”. Cài đặt xong, bạn sẽ thấy trên menu của Word bây giờ có thêm một menu phụ của riêng Wordfast.

Menu của Wordfast

Bây giờ bạn có thể mở văn bản cần dịch, nhấn vào biểu tượng của Wordfast trên thanh menu của Word, hình 1 sẽ xuất hiện. Nhấn thẻ TM, và nhấn vào nút New TM để tạo một bộ nhớ dịch mới. Bạn chọn ngôn ngữ nguồn và ngôn ngữ đích (mã của các ngôn ngữ nằm trong file hướng dẫn bạn tải về kèm theo phần mềm).

Hình 1


Bắt đầu dịch bằng cách nhấn tổ hợp phím Alt+Down (tức lệnh Next), phần mềm sẽ tự động tô màu câu đầu tiên cần dịch và tạo sẵn một ô khác cho bạn dịch vào. Cứ tiếp tục cho đến hết văn bản. Trong quá trình này nếu gặp lại câu bạn đã dịch, ô tạo sẵn có luôn câu dịch, nếu hai câu không giống nhau hoàn toàn, bạn cũng có thể chỉnh sửa dễ dàng. Nếu gặp những cụm từ giống nhau, phần giống nhau đó sẽ được tô màu khác, nếu đồng ý, bạn chỉ cần nhấn nút chấp nhận để phần mềm tự động đưa nó xuống ô tạo sẵn cho bạn (các lệnh và phím tắt, xin tham khảo file hướng dẫn sử dụng tải về cùng phần mềm).

Wordfast có một chức năng rất hay là giúp bạn tạo một mục từ (glossary) để đến khi gặp các từ trong glossary, nó sẽ dịch tự động cho bạn; glossary có thể chứa đến 200.000 cụm từ. Đến khi dịch xong bạn sẽ thấy văn bản bây giờ rất lộn xộn, mất định dạng cũ và gồm cả từng câu văn bản gốc (ở dạng hidden text) xen lẫn câu vừa dịch. Chỉ cần bấm vào menu Wordfast, chọn chức năng “Clean up”, một văn bản dịch hoàn chỉnh, sạch sẽ sẽ hiện ra.

Cái hay của Wordfast là nó gần như miễn phí, bản bạn tải về có đầy đủ mọi chức năng, chỉ có điều bộ nhớ dịch chỉ chứa 500 đơn vị (đủ để dịch một tài liệu vài chục trang). Nếu trả tiền, bạn sẽ mở rộng bộ nhớ đến nửa triệu đơn vị. Nhưng với những tài liệu có độ dài trung bình, bạn sẽ không dùng hết 500 đơn vị Wordfast cho sử dụng miễn phí.





Link to full article

Lời khuyên cho những ai muốn trở thành doanh nhân

Nhiều người chia sẻ muốn trở thành doanh nhân vào “một ngày nào đó”. Song, ai sẽ là những thương gia giàu có, còn ai mãi mãi ôm giấc mơ “một ngày nào đó” trong đời? Những thành tố nào sẽ quyết định điều ấy?


Thật ngạc nhiên, điều giúp bạn có gan làm giàu không phải là nhân cách mà là kinh nghiệm thực tiễn. Bạn có tiềm năng trở thành một doanh nhân nếu dám thực sự bước chân trải nghiệm trên thương trường. Còn những người ngồi một chỗ mà tưởng tượng rằng doanh nhân là những người thích giao du, quanh năm buôn bán, liều lĩnh mạo hiểm thì sẽ còn dậm chân tại chỗ dài dài.

Do đó, nếu bạn cũng mang hoài bão về một sự nghiệp của riêng mình, hãy tham khảo 4 điều sau đây.

1. Hãy giao lưu, kết bạn với nhiều người

Muốn học cách để trở thành doanh nhân, hãy kết bạn với một vài người trong số họ. Đó không nhất thiết phải là các thương gia lắm tiền nhiều của, có tiếng với giới truyền thông. Bạn hãy bắt đầu với những doanh nhân có vẻ có cùng xuất thân và địa vị xã hội giống mình. Bởi khi đó, một ý nghĩ sẽ nảy ra trong tâm trí bạn rằng: “Họ có thể, tại sao mình lại không nhỉ?”. Tuy nhiên đừng bó hẹp bản thân vào một phạm vi nào cả. Giới làm ăn có nhiều tầng lớp khác nhau về đẳng cấp cũng như phong cách sống. Càng tiếp cận nhiều, bạn sẽ càng học được nhiều từ họ.

Trong trường hợp bạn không quen biết một doanh nhân nào, hãy nhờ người quen giới thiệu giúp. Bạn cũng có thể viện đến các mạng xã hội như LinhkedIn hoặc Facebook.

2. Hãy lựa chọn những tấm gương tiêu biểu để bản thân mình học tập, noi theo

Trong thế giới kinh doanh, có những nhân vật mà bạn không thể nào mời họ đi uống cà phê và trao đổi về chuyện làm ăn được. Nhưng hãy xem họ là tấm gương từ xa để học hỏi và phấn đấu. Hãy quan sát cách họ điều hành các công ty, bạn sẽ học được nhiều điều bổ ích.

Bạn nên lựa chọn ba thương hiệu hay công ty mà bạn yêu thích và hâm mộ những cái tên ấy. Thông qua blog, báo chí và các trang mạng xã hội, hãy tìm hiểu phong cách sống và làm việc của các vị lãnh đạo, các nhà quản lý. Đừng bỏ lỡ những cuốn sách mà họ viết cũng như các cuộc phỏng vấn của nhà báo hay phóng viên với họ. Trên đây chính là những phương tức tiếp cận gián tiếp với các doanh nhân hàng đầu.

3. Hãy là một khách hàng thân thiết của những hãng kinh doanh quy mô nhỏ

Nhiều khách hàng dành cho các hãng kinh doanh quy mô nhỏ một sự quan tâm lâu dài. Họ quan sát những chặng đường mà hãng này trải qua, những thành tựu cũng như thay đổi của hãng, quan tâm tới các sản phẩm, như dịch vụ, và giữ liên lạc với chủ doanh nghiệp.

Từ đó, chính khách hàng cũng học được rất nhiều. Thế nên, bên cạnh việc giao lưu với các doanh nhân thành đạt, bạn cũng cần tiếp xúc trực tiếp với môi trường làm ăn thực tế thông qua các hộ kinh doanh nhỏ hoặc những cái tên tuy mới xuất hiện trên thị trường nhưng đã rất được lòng người tiêu dùng.

4. Hãy hiểu rõ ý nghĩa của từ “kinh doanh”

Nhiều người muốn trở thành doanh nhân, nhưng nghe đến hai chữ “kinh doanh” thôi đã thấy choáng váng. Bởi lẽ họ đánh giá sai lệch về lĩnh vực này. Họ cho rằng kinh doanh đòi hỏi mỗi người phải có sự am hiểu sâu sắc, thành thạo nhiều kỹ năng. Họ sẽ phải trải qua vô vàn khó khăn, gian khổ trong quá trình điều hành một doanh nghiệp. Suy nghĩ ấy sẽ làm bạn chùn bước khi còn chưa kịp bắt đầu.

Trên thực tế, kinh doanh không gian chuân quá như bạn tưởng tượng. Bạn chắc chắn cũng không bắt buộc phải có một tấm bằng thạc sỹ hay tiến sỹ thì mới được khởi nghiệp kinh doanh. Hãy đọc các tờ báo hoặc tạp chí kinh tế, bạn sẽ bắt gặp những doanh nhân thành đạt từng đi lên từ 15 đôla cho một tờ giấy phép kinh doanh. Đằng sau hai chữ “kinh doanh” là nhiều câu chuyện, nhiều trải nghiệm hết sức thú vị.



Link to full article

Dẫn dắt nguồn nhân lực vượt qua khủng hoảng

Tài lãnh đạo được đánh giá được qua những giai đoạn thuận lợi không có giá trị bằng được nhìn nhận qua những khó khăn và thử thách. Khủng hoảng, suy thoái là cơ hội để tài lãnh đạo được phô diễn. Ngoài giải pháp kinh doanh, sáng kiến xoay chuyển tình hình thì lãnh đạo cần quan tâm đến một khía cạnh tinh tế hơn: lãnh đạo con người.


1. Chấp nhận thực tại khó khăn

Đôi khi “No idea is good idea” (không có ý tưởng gì lại hay hơn), mà chỉ nên có những ý tưởng để lại ít hậu quả nhất. Thay vì cố gắng chứng tỏ “cái gì, lúc nào, ở đâu tôi cũng biết, tôi cũng làm được”, lãnh đạo khôn ngoan biết nương theo tình huống, nhận diện được tình hình.

Thẳng thắn đối diện và cho thấy khả năng chấp nhận tình hình, không né tránh cảm giác thất thế, chông chênh, không đóng vai trò “giảm xóc” cho các cộng sự cao cấp là những việc cần làm của các nhà lãnh đạo trong thời kỳ khó khăn.

2. Luôn giữ vững tầm nhìn và truyền cảm hứng cho cấp dưới

Hơn lúc nào hết, thời điểm khủng hoảng là lúc toàn bộ đội ngũ hướng về những người lãnh đạo với vô vàn kỳ vọng. Bên cạnh đó, việc truyền cảm hứng cho đôi ngũ cấp dưới để cùng có chung “một hướng nhìn và một niềm tin” là việc không thể không làm của nhà lãnh đạo trong giai đoạn này.

Nhiều lãnh đạo DN vì quá quan tâm đến việc người khác - nhân viên - nghĩ gì về mình, và tự buộc mình phải “làm cái gì đấy cho mọi người thấy” tại một thời điểm nhất định, mà quên đi mục tiêu dài hạn đã đặt ra.

Thậm chí, rất nhiều lãnh đạo khi chưa đủ “tầm” đã lạm dụng từ “linh động” để đi lệch khỏi sứ mệnh, không còn quan tâm đến tầm nhìn và mục tiêu đã định cho DN của mình.

3. Hiểu và tạo động lực cho mọi người - Tối ưu sức mạnh tập thể


Phần lớn các lãnh đạo khi đối diện với khủng hoảng thường chuyển thành những người cô độc, hoặc tự cô lập.

Cũng gần giống như việc tìm nơi trú ẩn, né tránh, nhà lãnh đạo thường bị tác động mạnh bởi áp lực phải chứng minh vai trò lèo lái, mà quên đi việc mình có cả một đội ngũ quản lý và chuyên môn bên dưới có khả năng hỗ trợ và cùng gồng gánh.

Hãy tạo ra một cơ chế thông suốt về thông tin, hãy thật sự làm công tác lãnh đạo thông qua hỗ trợ, định hướng và giúp mọi người làm đúng việc theo cách đúng, kiểm soát, ghi nhận kết quả công việc, của phòng ban.

4. Tập trung cao độ và quyết đoán

Vào những giai đoạn khủng hoảng, rất nhiều DN có xu hướng chuyển hướng kinh doanh, hoặc thu hẹp các hoạt động hiện tại. Nhưng nhiều DN không chọn 2 hướng này.

Thay vào đó, họ tập trung làm tốt hơn những gì đang làm. Sự tập trung ở đây được định nghĩa là loại bỏ triệt để những thứ làm mất tập trung.

Nhận diện những kế hoạch, sáng kiến chưa ưu tiên và mạnh dạn bỏ qua hoặc tạm để đấy những kế hoạch, sáng kiến chưa thể có kết quả thiết thực.

5. Lựa chọn phong cách lãnh đạo phù hợp trong thời khủng hoảng

Hiển nhiên mỗi nhà lãnh đạo đều có phong thái, phương pháp riêng, nhưng trong giai đoạn khủng hoảng, sự uyển chuyển trong xây dựng hệ thống, sử dụng phương pháp lãnh đạo nào phù hợp nhất cần được nhà lãnh đạo cân nhắc.

Xây dựng một Đội đặc nhiệm chuyên xử lý khủng hoảng, hay phân loại và phân bổ rủi ro cho từng phòng ban chịu trách nhiệm? Co cụm phòng thủ, hay bung ra mở rộng chiếm giữ luôn những miếng bánh to nhỏ mà đối thủ không đủ lực để gặm.

Văn hóa DN trong giai đoạn này cần điều chỉnh theo M hay A?

6. Truyền thông - Chia sẻ - Lắng nghe:

Cần có một bản Kế hoạch truyền thông chi tiết, lâu dài bên cạnh bản Kế hoạch hành động trong khủng hoảng vừa kể trên. Truyền thông xoa dịu, làm yên lòng, thể hiện cam kết, cung cấp thông tin chính thống, ngăn ngừa sự manh động và khủng hoảng tinh thần trong đội ngũ.

Bản kế hoạch truyền thông này hướng đến chia sẻ đầy đủ thông tin về những gì đang diễn ra, sắp diễn ra, những ảnh hưởng tác động cụ thể đến DN ở hiện tại và các rủi ro trong tương lai gần, các định hướng, mục tiêu và vai trò của từng thành viên trong DN.

7. Nhìn ra viễn cảnh sau khủng hoảng

Thống kê Đánh giá xu hướng tính cách cá nhân D.I.S.C qua hàng chục năm với hàng trăm triệu cá nhân tham gia cung cấp thông tin cá nhân, đã cho thấy tỷ lệ những cá nhân có xu hướng làm lãnh đạo - tức là có xu hướng hành vi thiên về D (Dominance: chiếm ưu thế, áp đảo, thống trị, nổi trội) chỉ chiếm khoảng 3% đến 5%.

Là nhóm thiểu số rất đặc biệt, các nhà lãnh đạo hơn hẳn những người khác về mặt định hướng, nhìn xa trông rộng, khả năng dẫn dắt đám đông đi cùng định hướng. Không chỉ nhìn ra một cách thụ động, nhà lãnh đạo thực thụ luôn là những người kiến tạo tương lai.


Vũ Anh


Link to full article

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Bí quyết của triệu phú: Hãy là một tỷ phú!

42% các triệu phú thế giới không có cảm giác rằng mình giàu cho đến khi họ sở hữu lượng tài sản khoảng 7.5 triệu đôla. Hãy tham khảo bí quyết của họ để khởi động cho lộ trình làm giàu đó.

Trên thương trường, chỉ cần một phút nhẹ dạ cả tin thì dù có cả trăm triệu đô cũng không đủ để mang lại sự ổn định tài chính bền vững cho bạn cũng như gia đình mình. Trên thực tế, một nghiên cứu về các triệu phú trên thế giới của tổ chức Fidelity Investment thực hiện vào năm ngoái đã chỉ ra rằng 42% trong số họ không có cảm giác rằng mình giàu. Và chỉ khi họ sở hữu lượng tài sản có thể đầu tư được với giá trị tương đương tầm 7.5 triệu đôla thì các triệu phú này mới bắt đầu thấy mình giàu có.

Làm giàu không phải là dùng cả đời dành dụm từng xu để tiết kiệm. Làm giàu là biết cách trở thành tỷ phú mà vẫn hưởng thụ được những thành quả trong quá trình thực hiện khát vọng đổi đời ấy. Hãy tham khảo 7 bí quyết của các tỷ phú dưới đây và khởi động cho lộ trình làm giàu không hề dễ dàng trước mắt.

1. Phải quyết tâm trở thành một tỷ phú

Điều đầu tiên và cũng là quan trọng nhất: bạn phải quyết tâm đi lên bằng chính sức lực của mình và trở thành một tỷ phú. Tôi luôn nhắc nhở mình: “Tôi bắt đầu bằng hai bàn tay trắng! Tôi không có tiền bạc, chỉ có một cái đầu biết tính toán và sự cần cù lao động. Tôi sẽ tạo ra những giá trị đích thực bền vững trong cuộc đời mình!”. Bước đầu tiên bạn cần làm là đưa ra quyết định và đặt một mục tiêu mà bạn quyết tâm thực hiện được. Mỗi một ngày trong năm, tôi đều viết đi viết lại duy nhất một câu: “Tôi đáng giá nhiều hơn 100 triệu đôla!”

2. Đừng suy nghĩ như một người nghèo

Trên trái đất này, tiền là thứ không hề thiếu, chỉ thiếu người biết suy nghĩ đúng hướng về đồng tiền. Muốn trở thành tỷ phú, đừng suy nghĩ như một người nghèo. Tôi hiểu điều này bởi tôi lớn lên trong một gia đình thiếu bàn tay chăm sóc của cha. Mẹ tôi một mình chật vật cố gắng cho cả ba anh em tôi được đến trường. Mẹ từng dạy tôi rất nhiều bài học mang một nỗi ám ảnh thường trực về sự thiếu thốn và sợ hãi: “Hãy ăn hết đồ ăn của con, nhiều người còn đang chết đói đấy!”, “Đừng lãng phí bất cứ thứ gì”, “Tiền không nhiều như lá ngoài đường đâu con!”. Tuy nhiên, sự giàu có và dư giả sẽ không bao giờ được làm nên từ những lối suy nghĩ kiểu đó.

3. Hãy coi việc làm giàu là một trách nhiệm

Động lực của những tỷ phú đi lên từ chính sức mình không chỉ là tiền bạc mà còn là khao khát được xã hội công nhận những đóng góp của mình. Trên con đường làm giàu, tôi bị chi phối nhiều hơn bởi nhu cầu được đóng góp chính những tiềm năng của bản thân mình một cách thích hợp. Các nhà tỷ phú không bao giờ hạ thấp mục tiêu cá nhân khi gặp trở ngại. Thay vào đó, họ càng kỳ vọng hơn ở chính mình. Gian nan sẽ cho họ thấy họ có thể làm được gì cho gia đình mình, cho công ty cũng như cả cộng đồng.

4. Hãy tiếp cận thế giới của những tỷ phú

Tôi bắt đầu tìm hiểu về những người giàu có từ năm tôi lên mười tuổi. Tôi đọc những mẩu truyện về họ và quan sát xem họ trải qua những gì. Họ chính là những người thầy tạo động lực phấn đấu cho tôi. Bạn sẽ không thể học cách kiếm tiền từ những người không xu dính túi. Bởi ai là người hay nói: “Tiền sẽ không mang lại hạnh phúc cho bạn.”?- những người không có tiền! Ai hay phàn nàn: “Người giàu nào mà chả tham lam.”?- người không giàu! Người giàu không bao giờ nói những lời như thế cả. Bạn hãy quan sát cách họ làm giàu và học hỏi theo họ. Hãy tìm hiểu xem họ đọc sách gì, đầu tư như thế nào, bị chi phối bởi điều gì và duy trì động lực cũng như tinh thần lạc quan bằng cách nào?

5. Làm việc như một tỷ phú

Người giàu xử lý thời gian theo một cách hoàn toàn khác. Nếu người nghèo bán thời gian, thì họ là người mua lại. Người giàu biết thời gian quý giá hơn tiền bạc nên họ thuê người khác làm thay những việc mà họ không giỏi hay không sử dụng thời gian một cách hiệu quả như: nội trợ, việc nhà. Nhưng đừng cho rằng như thế có nghĩa là người giàu không chăm chỉ lao đng! Những con người thành công trên lĩnh vực tài chính thường biết cách tìm đến thành công và làm việc tới chừng mực mà họ cho là đủ.

6. Đầu tư thay vì tiêu sài

Người giàu không chỉ tiêu tiền mà còn biết đầu tư đúng hướng. Họ hiểu rằng nước Mỹ đánh thuế đầu tư thấp hơn thuế chi tiêu. Bạn mua một ngôi nhà và thế là xong. Nhưng người giàu sẽ mua một toà nhà với nhiều căn hộ, chuyển nhượng qua lại từ năm này sang năm khác để tạo ra vòng quay đồng tiền. Bạn mua xe theo phong cách và sở thích của riêng mình. Người giàu mua xe cho công ty mà giá trị của chúng sẽ được khấu trừ và tiếp tục được sử dụng để tạo ra lợi nhuận.

7. Tạo ra nhiều nguồn thu nhập

Những người thực sự giàu không bao giờ trông đợi vào duy nhất một nguồn thu nhập. Họ thu lợi nhuận từ nhiều việc khác nhau. Khi tôi bắt đầu đầu tư vào một công ty nhà đất, công việc kinh doanh mới mang lại thu nhập 7 con số trong nhiều năm. Sau đó tôi tiếp tục đá chân sang một lĩnh vực khác, đó là phát triển phần mềm hỗ trợ các nhà bán lẻ cải thiện kinh nghiệm về khách hàng. Tôi thu được nhiều hơn mức lương 7 con số.

Cuối cùng, bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi nghe thấy điều này: người giàu thường ước muốn sự giàu có đến với người khác nữa. Họ không hiểu tại sao ai đó không thể làm giàu. Họ nghĩ mình cũng chỉ là những người bình thường và sự giàu có luôn giành cho tất cả những ai biết cố gắng và kiên trì. Người giàu muốn bạn cũng giàu có như họ bởi hai lý do: 1- Bạn sẽ có đủ tiền để mua hàng hoá hay sử dụng dịch vụ của họ. 2- Họ cũng muốn kết giao với người giàu.

Trong đời mình, hãy là một tỷ phú!



Link to full article

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Helena Rubinstein: Phù thủy làng mỹ phẩm xây đế chế từ 12 lọ kem dưỡng

Aladin có cây đèn thần, còn Helena có 12 chiếc lọ đựng kem dưỡng da đưa bà bước lên đài vinh quang. 20 năm sau ngày bà qua đời, đế chế mỹ phẩm Helena Rubinstein đã được bán cho hãng L’Oreal.

“Từ một lọ kem dưỡng da mặt duy nhất, bà đã tạo nên một đế chế hùng mạnh với 62 loại kem, 78 loại phấn, 46 mùi nước hoa, 69 loại kem dưỡng thể và 150 các loại son môi, xà phòng thơm, phấn hồng, và phấn mắt.”

Người đàn bà thành đạt...

Trong suốt những năm đầu tiên của thế kỉ 20, make-up (trang điểm) bắt đầu trở thành xu hướng làm đẹp không thể thiếu cho phụ nữ ở Mỹ và các nước châu Âu, do những ảnh hưởng mạnh mẽ từ các ngôi sao giải trí Hollywood, những vở nhạc kịch hoành tráng và các nghệ sĩ múa ba-lê.

Helena Rubinstein, bên cạnh Max Factor và Elizabeth Arden, là một trong những người đi đầu trong sự phát triển của nghệ thuật làm đẹp nói chung và mỹ phẩm nói riêng, được biết đến như bà “phù thủy” của làng mỹ phẩm, giúp cho ngành công nghiệp mỹ phẩm phát triển trên toàn thế giới. Sinh ra tại Ba Lan năm 1871, là người Do Thái, Helena Rubinstein chuyển đến nước Anh sinh sống năm 20 tuổi và bắt đầu việc kinh doanh mỹ phẩm của bà chỉ với một sản phẩm duy nhất: một lọ kem dưỡng da mặt đơn giản.

Với câu nói bất hủ “không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ lười”, Helena Rubinstein nổi tiếng là người làm việc chăm chỉ và đầy hoài bão. Câu chuyện kể rằng, bà dành 18 tiếng hàng ngày cho công việc, thức dậy lúc 4 giờ sáng bất kể mùa đông hay mùa hè, tham gia tất cả các cuộc họp với nhân viên của công ty, đi bộ vài tiếng trong công viên, sau đó đi thăm tất cả các cửa hàng kinh doanh mang tên bà trong thành phố, và chỉ dừng làm việc lúc nửa đêm.

Kể cả khi đế chế mỹ phẩm Helena Rubinstein đã trở nên hùng mạnh, bà vẫn giữ thói quen đi lại giữa các nước để kiểm soát chuỗi cửa hàng của mình. Bà chẳng bao giờ nghĩ đến việc nghỉ ngơi, thậm chí bà vẫn đến văn phòng làm việc, chỉ hai ngày trước khi bà qua đời. Có lẽ vì thế mà những năm đầu thế kỉ, khi phụ nữ hầu như chưa có cơ hội để phát triển sự nghiệp, thì Helena đã tạo dựng được cho mình một cơ ngơi khổng lồ trải dài từ Melbourne đến London, từ Paris cho đến New York, chỉ với việc kinh doanh mỹ phẩm. Malcom Gladwell, trong một bài viết về Helena Rubinstein cho tờ The New Yorker thống kê: “Từ một lọ kem dưỡng da mặt duy nhất, bà đã tạo nên một đế chế hùng mạnh với 62 loại kem, 78 loại phấn, 46 mùi nước hoa, 69 loại kem dưỡng thể và 150 các loại son môi, xà phòng thơm, phấn hồng, và phấn mắt.”

Kem dưỡng da có lẽ là sản phẩm nổi tiếng nhất, cũng là sản phẩm đầu tiên tạo nên thương hiệu Helena Rubinstein. Dựa trên thực tế của việc phụ nữ Úc thường có làn da bị cháy nắng, ửng đỏ và thô ráp, bà đã cho sản xuất một loại kem bôi mặt, bán chủ yếu trong salon đầu tiên của bà tại Melbourne vào năm 1902, với tên gọi rất Pháp “Crème Valaze”. Ít ai biết rằng, tên gọi của sản phẩm kem bôi mặt đầu tiên mà Helena Rubinstein sản xuất là sự tri ân của bà đối với những phụ nữ Pháp, bởi theo bà, họ trân trọng việc làm đẹp hơn phụ nữ Úc gấp nhiều lần. Crème Valaze được tạo nên từ sự kết hợp của mỡ lông cừu (lanolin) và rất nhiều loại thảo mộc chỉ mọc trên dãy Carpathian, vùng Đông Âu, có tác dụng chống lão hóa. Crème Valaze mang đến cho Helena Rubinstein rất nhiều lợi nhuận, mở đường cho những thành công sau này.

Đến London, Helena Rubinstein biết rằng để chinh phục những người Anh sành điệu, bà cần một địa điểm đẹp để mở salon và trang trí nó một cách xa xỉ. từ đó, “Maison de Beaute Velaze” ra đời! tên tuổi của helena càng ngày càng nổi tiếng, đặc biệt khi bà là người đầu tiên đưa sắc tố vào phấn nền và phấn phủ khi nhận ra sự khác biệt của mỗi loại da. Bà cũng là người tiên phong trong việc sử dụng tơ tự nhiên trong mỹ phẩm.

Có lẽ sẽ không ngoa khi cho rằng Helena Rubinstein là một trong những người phụ nữ kinh doanh thành đạt nhất thế kỉ 20, khi bà mở rộng thị trường mỹ phẩm của mình tới cả Paris và New York. Không ai quên câu nói bất hủ của Helena khi bà đặt chân lên nước Mỹ: “Phụ nữ Mỹ có những cái mũi tím tím, những đôi môi thâm sì và da mặt thì trắng xóa như phấn viết bảng vì mỹ phẩm rẻ tiền. Tôi nghĩ nước Mỹ chính là nơi tôi sẽ làm nên sự nghiệp.” Không lâu sau đó, bà nổi tiếng trên toàn nước Mỹ, cạnh tranh khốc liệt với Elizabeth Aden, để trở thành nữ hoàng mỹ phẩm. Cuộc chiến giữa Helena Rubinstein và Elizabeth Aden trở thành câu chuyện thú vị và nổi tiếng, tưởng chừng không bao giờ kết thúc cho mãi đến khi cả hai qua đời. Chỉ cách nhau 1 năm. Và cùng là một trong những người phụ nữ giàu nhất thế giới!

Có lẽ, người có công lớn nhất trong việc mở rộng ngành công nghiệp mỹ phẩm, từ châu Âu, đến Mỹ và trên toàn thế giới chính là Helena Rubinstein.

Thử thách lớn nhất trong suốt cuộc đời bà là cuộc chiến chống lại thời gian để duy trì và bảo vệ sắc đẹp, là sự sáng tạo không ngừng nghỉ để hoàn thiện những sản phẩm làm đẹp. Lịch sử ghi nhận rằng, Helena Rubinstein nổi tiếng không chỉ bởi bà đã tạo ra vô số sản phẩm làm đẹp mà còn là người đầu tiên nhận thức được sự đa dạng của các loại da và không thể dùng chung một loại mỹ phẩm cho tất cả mọi người (1910).

Bà là người đầu tiên tạo ra sản phẩm mascara không trôi vào năm 1939. Mascara lúc đầu tồn tại dưới hình dạng như một chiếc bánh. Phụ nữ phải dùng một chiếc bàn chải, làm ướt, quét lên “chiếc bánh mascara” và sau đó phủ lên lớp lông mi của họ. Cho đến năm 1957, khi Helena Rubinstein giới thiệu một hình thức sử dụng mascara mới. Giống như một cuộc cách mạng về sản phẩm, những chiếc mascara đầu tiên của Helena có hình dáng giống với những chiếc mascara thông thường ngày nay, dạng ống và bên trong có chổi quét. Phát minh này khiến cho hàng triệu phụ nữ trên thế giới vui mừng, làm cho quá trình chải mascara thuận tiện, dễ dàng và lông mi đẹp hơn. Helena Rubinstein cũng là người đầu tiên giới thiệu son môi dạng thỏi.

Có tiền và quyền lực, nhưng cuộc đời bà vẫn là một bản nhạc nhiều thăng trầm, như bất cứ người đàn bà nào khác.

Bà gặp và yêu nhà báo người Mỹ Edward William Titus - điều mà bà chưa bao giờ nghĩ tới, bởi quá bận rộn với lịch làm việc đặc kín của mình. Khi Edward ngỏ lời cầu hôn, bà nói rằng bà yêu ông, nhưng trước hết bà muốn... mở một salon ở London. Edward lại kiên trì tới tận London để cầu hôn lần thứ hai, và lần này thì bà đồng ý.

Lễ cưới riêng tư được tổ chức vào năm 1908, lúc này bà 38 tuổi. Sau này, Titus vẫn làm công việc viết báo, nhưng đóng vai trò quan trọng trong việc đưa ra các lời khuyên, cũng như tham gia vào các chiến dịch truyền thông cho Helena.

Dĩ nhiên, bà cưới Edward vì yêu và muốn gắn bó với ông, nhưng có lẽ phải tới khi mang thai đứa con đầu tiên, bà mới nhận ra rằng cuộc sống riêng, xét cho cùng, mới là điều quan trọng nhất. Bà xây dựng cho mình một nơi gọi là “ngôi nhà thực sự với một khu vườn”, và trải qua những năm tháng mật ngọt của tình yêu. Tiếc rằng quãng thời gian ngọt ngào này không kéo dài. Bà sinh hai con trai năm 1909 và 1912, và tới khi cậu con trai thứ 2 được 2 tuổi, bà trở lại với công việc.

Giai đoạn này lại đánh dấu những bước tiến mới, khi Helena nhận ra rằng phụ nữ Paris rất hứng thú với các phát minh về trang điểm của bà. Khi thế chiến I trở nên cam go, bà cùng gia đình chuyển sang sinh sống ở Mỹ, và đó tất nhiên cũng là một lý do để Helena Rubinstein mở rộng thêm tầm ảnh hưởng của mình.

Helena nhanh chóng lấy lại đam mê, có lẽ là chưa bao giờ nguội tắt, với công việc. Bà gửi hai đứa con vào trường nội trú, dù chồng ra sức phản đối, rồi lao vào làm việc ngày đêm như vẫn thường thấy. Tới một ngày, Edward tìm gặp Helena chỉ để nói một điều ngắn gọn: Ông đã yêu một người phụ nữ trẻ hơn. Helena, choáng váng với sự thật, lập tức bán đi một phần doanh nghiệp đang thời kỳ lớn mạnh cho anh em nhà Lehman, để dành thời gian chiếm lại tình cảm của Edward. Bà muốn ông thấy với bà gia đình vẫn là quan trọng nhất. Nhưng tất cả đã quá muộn!

Cùng lúc đó, sau rất nhiều xáo trộn thị trường, Helena đã giành lại quyền kiểm soát doanh nghiệp của mình từ tay anh em nhà Lehman, chỉ bằng một phần nhỏ so với cái giá mà ngày trước anh em họ đã phải trả cho bà. Nhưng không biết, cái giá nào mới gọi là đắt.

Helena trong thời gian này liên tiếp mất đi cha và mẹ mình, và đau đớn là bà đều không kịp nhìn mặt họ lần cuối. Để vượt qua khủng hoảng tâm lý, nghe theo lời khuyên của một người bạn, bà dành cho mình một kỳ nghỉ dài tới Thụy Sĩ, tham gia một khóa trị liệu giảm cân với tiến sĩ Bircher-Benner. Bà trở lại Mỹ, nhẹ hơn 10 pound (4,5kg), và tràn đầy năng lượng. Bà mở ra các “ngày của sắc đẹp” trong các salon của mình, và nó nhanh chóng trở thành trào lưu trên khắp thế giới.

Năm 1935, tại một bữa tiệc tổ chức ở nhà riêng của con gái Jeanne Lanvin (người đàn bà quyền lực khác đã được Câu Chuyện Làm Đẹp nhắc tới trong số trước), bà gặp một người đàn ông Gruzia tên là Artchil Gourielli-Tchkonia, và kết hôn 3 năm sau đó. Lúc này, bà đã hơn 60 tuổi.

Trong suốt những năm thế chiến 2, gia đình bà thường sống ở New York vào mùa đông và ở châu Âu vào mùa hè. Nhiều người cho rằng trong thời kỳ khó khăn, giữa những chết chóc và đói khát, sẽ chẳng ai còn nghĩ tới việc làm đẹp, và nền công nghiệp làm đẹp cũng như sản nghiệp của bà chẳng mấy chốc sẽ đi tong. Nhưng bà lại cho rằng, càng trong những hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, phụ nữ càng cần tìm thấy niềm vui và niềm an ủi ở những điều rất-đàn-bà như mỹ phẩm. Bà kể, chính tổng thống Franklin Roosevelt đã có lần nói với bà: “Nhiệm vụ của bà là giúp giữ nhuệ khí cho những người phụ nữ của chúng ta. Và bà đã làm điều đó một cách xuất sắc.” Cuộc hôn nhân thứ 2 của bà diễn ra êm đềm tới năm 1956, khi ông Gourielli Tchkonia qua đời.

Trong những năm cô đơn sau này, bà tìm thấy niềm vui ở nghệ thuật. Bà có một bộ sưu tập đồ sộ những tác phẩm nghệ thuật bao gồm tác phẩm điêu khắc, tranh vẽ nổi tiếng từ châu Phi, châu Á, châu Đại Dương và nhiều món đồ cổ của người Ai Cập cổ đại. Người ta còn ví von bà mua nghệ thuật bằng những chuyến xe tải. Người ta cũng nói rằng bà sở hữu “những tác phẩm không quan trọng của tất cả những tác giả quan trọng nhất của thế kỷ 19 và 20”. Chỉ trong một căn phòng nhỏ của căn hộ ở Park Avenue, có thể bắt gặp 7 bức tranh của Renoir treo phía trên lò sưởi.

Bộ sưu tập trang sức huyền thoại của bà được cất trong một chiếc tủ riêng, phân loại theo bảng chữ cái. “A” là thạch anh tím (Amethyst), “B” là ngọc bích (Beryl), “D” là kim cương (Diamond). Brandon, tác giả cuốn sách “Ugly Beauty” đã viết: “Căn phòng của Rubinstein ở New York, cũng giống như bất cứ thứ gì khác của bà, trông chẳng có gu nhưng mang đầy cảm giác hưởng thụ. Nó chưng ra một cái thảm xanh được thiết kế bởi Miró, một chiếc ghế bành kiểu Victoria được bọc vải màu tím và đỏ tươi, một cái bàn khảm sứ Trung Hoa, cái đèn bằng vàng ròng của Thổ Nhĩ Kỳ, những bức tượng điêu khắc kiểu các vùng đảo Phương Đông kích thước như thật, 6 cái lộc bình xanh, mặt nạ châu Phi treo xung quanh lò sưởi, và tranh vẽ treo không chừa một chỗ trống nào trên tường.”

Bà cũng tìm thấy một niềm vui khác, đó là... chàng trai kém bà tới nửa thế kỷ. Bà đưa anh ta đi cùng tới mọi nơi, kể cả tới bữa ăn riêng với thủ tướng Israel David Bengurion. Ông hỏi bà: “gã ngoại đạo của bà là ai vậy?” (nguyên văn: “Who’s your goy?”. “goy” là từ mà người Do Thái dùng để chỉ những kẻ ngoại đạo, đồng thời phát âm gần giống từ “guy”). Bà trả lời: “Cậu ấy là Patrick! Và... và, ừ, là gã ngoại đạo của tôi”.

Có một vài điều đặc biệt về Helena Rubinstein là bà chỉ cao 1m47, và bà thường phục sức với vẻ rất “kịch tính”. Khi nói chuyện, bà thường kết hợp một cách kì quặc giữa tiếng Ba Lan, tiếng Đức cổ của người Do Thái vùng Đông Âu (Yiddish), tiếng Pháp và tiếng Anh. Helena Rubinstein bắt mọi người phải dùng “Madame” khi gọi tên bà. Mặc dù rất giàu có, nhưng bà mang đồ ăn trưa đến văn phòng hàng ngày để tiết kiệm tiền. 20 năm sau ngày bà qua đời, đế chế mỹ phẩm Helena Rubinstein đã được bán cho một hãng mỹ phẩm Pháp, L’Oreal.



Link to full article