Link to full article
VinaComBank.com Tin tức kinh doanh, doanh nhân & doanh nghiệp, kinh nghiệm, phân tích kinh doanh, chứng khoán, bất động sản, lãi suất ngân hàng.
Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012
10 cách tăng lợi nhuận cho công ty
Link to full article
10 Bí quyết của những nhà lãnh đạo thành công
Thực tế cho thấy những kỹ năng và nghệ thuật cần thiết để lãnh đạo tổ chức của bạn đi theo đúng hướng có thể chỉ rất đơn giản, và bất kỳ ai cũng có thể học hỏi, phát triển nếu có quyết tâm
Cựu đệ nhất phu nhân Mỹ Eleanor Roosevelt đã từng nói: “Một nhà lãnh đạo tốt là người biết truyền cảm hứng cho những người khác để họ có niềm tin vào nhà lãnh đạo. Một nhà lãnh đạo xuất sắc là người biết truyền cảm hứng cho những người khác để họ có niềm tin vào chính bản thân họ”. Thế nhưng để trở thành một nhà lãnh đạo xuất sắc không phải là điều dễ dàng. Làm thế nào để dẫn dắt thành công tổ chức của mình vượt qua được những thăng trầm trong giai đoạn đầu khởi nghiệp là một trong những thách thức lớn nhất mà một người chủ doanh nghiệp có thể phải đối mặt.
Link to full article
Tại sao Apple từ bỏ đánh số phiên bản trong tên nhãn hiệu của iPad?
Tại sao Apple từ bỏ đánh số phiên bản trong đặt tên nhãn hiệu của iPad?
- Đại chúng nay đã đủ trưởng thành để nhận biết sự khác biệt (developed public awareness, large base of enthusiasts, brand advocates and loyal consumers)
- Đánh số cấp đầu cản trở sự mở rộng của nhãn hiệu iPad (brand stretching)
- Sự phân hoá của thị trường tablet (segmentalization)
Ví dụ dễ thấy là cách Apple từ bỏ đánh số phiên bản trong nhãn hiệu iPod:
- iPod tiền thế hệ 5 chỉ được gọi đơn giản là iPod Gen 1,2,3,4,5.
- Tuy nhiên sự phân hoá của thị trường music portable player tại thời điểm sau iPod thế hệ 5 đã đủ lớn và tạo ra các niche segments. Apple chuyển dòng iPod ban đầu thành iPod Classic, và tạo ra các dòng mới: Shuffle, Mini, Nano, Touch. Kể từ thời điểm đó, các phiên bản mới của những sản phẩm này chỉ đơn thuần được gọi là new iPod + (line title).
- Bằng loại bỏ đánh số, thay bằng sử dụng tên, Apple có thể phủ các ngách nhanh + thuận lợi hơn đối thủ, đánh được vào cả low-end + middle + hi-end.
- Sử dụng tên trong iPod làm cho khách hàng dễ nhận biết đặc điểm cái mình cần mua. Vd: Tôi dùng iPod Classic, nhưng khi tập thể dục sẽ dùng iPod Shuffle, hoặc khi cần những tính năng cao cấp hơn có thể mua thêm iPod Touch mà không cần phải tậu thêm iPhone.
- Apple có thể linh hoạt cắt bỏ các nhánh nếu thị trường declining hoặc obsolete mà không ảnh hưởng đến umbrella brand. Sự suy thoái của dòng iPod Classic là một ví dụ.
- Khai thác tốt nhất innovation opportunities cho mỗi dòng. Vd: Classic -> Mini, Shuffle -> Nano. Về nội tại, mỗi dòng này vẫn có thể phát triển tính năng độc lập với các dòng khác.
Brand 'Mac' và 'Macbook' của Apple cũng không hề sử dụng đánh số, mà sử dụng tên ngay từ đầu. Tương tự với iPad, quan điểm là rằng high-yield consumers có xu hướng mua sản phẩm mới nhất, hiện đại nhất, mua nhiều các sản phẩm liên quan. Có thể tóm gọn thành: iPad 1: dành cho low-end; iPad 2: dành cho middle, transition; 'new iPad': dành cho hi-end, và 7-in iPad dành cho phân khúc mới.
Link to full article
"Săn" cá mập thu tiền tỷ
Ngư cụ để làm nghề câu cá mập không hề giống với nghề vây rút chì, giã cào, đánh bắt gần bờ. Chỉ riêng dàn câu đã thuộc vào loại “độc” với 1.000 lưỡi câu và dây cước.
Tuy được biết đến là loài vật hung tợn vào loại nhất nhì của biển cả, nhưng vì lợi nhuận kinh tế mang lại, cá mập vẫn không thể ngáng chân những ngư dân lão luyện ở xã Nghĩa An, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Mỗi năm, với 4-5 phiên ra khơi, một tàu trung bình câu được khoảng 200-300 con cá mập lớn nhỏ và thu về hàng tỷ đồng.
Nghề chỉ dành cho những người “to gan”
Trở về sau chuyến đi khơi dài cả tháng trời, ông Cao Văn Tận (42 tuổi) chủ tàu QNg 97319 và các bạn thuyền, ai cũng phấn khởi vì bội thu 40 con cá mập, trị giá hơn 400 triệu đồng. Trong đó, có con cá mập nặng đến gần 1 tấn.
Ngư dân phấn khởi vì bội thu cá mập sau một thời gian dài lênh đênh trên biển
Tuy nhiên, để có được niềm phấn khởi ấy trong ngày vào bờ, trước đó, cả 8 ngư dân trên tàu đã phải bỏ ra bao nhiêu mồ hôi, sức lực và thậm chí là máu. Với ông Tận và nhiều ngư dân khác làm nghề câu cá mập ở xã Nghĩa An, loài chúa biển tuy rất hung dữ nhưng lại có tiềm năng kinh tế rất lớn nhờ bộ vây, nên đã mang lại thu nhập khá cao cho họ.
Từ xưa đến nay, nghề săn cá mập chỉ dành cho những ngư dân có sức khỏe, kinh nghiệm lão luyện, tinh nhanh và lòng gan dạ đáng khâm phục. Ông Tận kể cho chúng tôi nghe về buổi đầu xuống thuyền ra biển câu cá cùng các anh và cha.
Ngay khi nhìn thấy con cá mập thuộc loại trung được mọi người hò kéo lên thì ông đã run sợ, chạy vào buồng lái để trốn, vì chưa bao giờ thấy con cá to mà hung tợn đến vậy.
Ấy vậy mà, trải qua mấy chục năm lăn lộn, sống chết với nghề, giờ đây ông Tận lại trở thành khắc tinh của loài chúa biển. Chưa lần nào ra khơi mà tàu của ông Tận lại tay trắng trở về.
Ông Tận tâm sự: "Hàng chục năm lăn lộn với nghề, các anh em ngư dân đã không ít lần gặp sự cố vì loài “cọp biển”. Để săn được một con cá mập, họ phải có một sự đoàn kết, phối hợp vô cùng ăn ý với nhau để vật lộn với loài cá hung dữ hàng tiếng đồng hồ. Có lần, khi kéo được con cá mập to lên khoang thuyền, tưởng nó đã đuối sức nhưng bất thình lình lại há cái miệng rộng, đầy nanh sắc nhọn cắn bay luôn gót chân, bắp chân của các anh em ngư dân trên tàu".
Dù là loài vật vô cùng hung tợn, nhưng cá mập vẫn không thể thoát khỏi tay của các ngư dân Nghĩa An lão luyện
“Nghề này đâu có dễ, phải ra khơi xa hàng tháng trời thì để hiểu về thuộc tính, tập quán ăn uống của từng loại cá mập cũng phải tốn một thời gian dài. Đó là chưa kể những lần tàu gặp bão ngoài khơi. Lúc đó, anh em ngư dân chỉ còn biết tìm cách cầu cứu các tàu lớn để thoát thân và nhìn tàu mình bị sóng biển cao hàng chục mét nhấn chìm” - ông Tận kể.
Một mẻ giăng câu thu về tiền tỷ
Trước mỗi chuyến đi khơi, các ngư dân trên tàu của ông Tận phải chuẩn bị rất nhiều thứ, trong đó quan trọng nhất là dàn câu và các ngư cụ “khủng” khác. Hiện tại, tài sản mà ông Tận có để làm nghề câu cá mập là chiếc tàu có công suất 160 mã lực trị giá 700 triệu đồng.
Lưỡi câu khủng và bộ phao là 2 trong số nhiều ngư cụ đặc biệt dùng cho việc câu cá mập
Ngư cụ để làm nghề câu cá mập không hề giống với nghề vây rút chì, giã cào, đánh bắt gần bờ. Chỉ riêng dàn câu đã thuộc vào loại “độc” với 1.000 lưỡi câu và dây cước. Mỗi lần giăng câu, các ngư dân phải quăng xa trên 20 hải lý, mỗi lưỡi câu cách nhau chừng 50m. Mồi câu cá mập cũng phải thật tanh và có nhiều máu mới nhử được loài cá cực kỳ tinh khôn này. Và còn có nhiều dụng cụ chuyên dụng cho việc săn cá mập như kháu, chĩa… đều được xếp vào loại “hàng độc”.
Công việc câu cá mập trên biển thường bắt đầu từ 3 giờ chiều, và kéo dài đến mãi tận 11,12 giờ đêm. Ngư dân Võ Phi Hùng, có kinh nghiệm hơn chục năm trong nghề câu mập nói chắc nịch: "Lúc sẩm tối là thời điểm cá mập đi kiếm mồi nên thả câu giờ này chắc chắn cá sẽ dính câu".
Mỗi chuyến ra khơi, trung bình một tàu phải bỏ ra khoảng 150 triệu đồng tiền xăng dầu, thực phẩm… để chuẩn bị đầy đủ cho cuộc sống của ngư dân trên biển trong 1 tháng.
Anh Hùng chia sẻ: “Nói là một tháng, nhưng thực ra chỉ có vài ngày anh em tui làm việc thực sự thôi. Loài này chỉ xuất hiện ở vùng biển cách bờ khá xa. Mỗi lần ra khơi, chúng tôi phải cho tàu chạy suốt 6, 7 ngày đêm mới đến được".
Như vậy, chỉ cần 3-5 ngày tập trung làm việc, các anh em ngư dân đã lời to với 40-60 con cá mập. Đặc biệt, mùa biển năm trước, ông Cao Văn Trung là ngư dân ở Nghĩa An, chủ tàu QNg 92092, đã may mắn mang về 98 con cá mập trị giá gần 1 tỷ đồng chỉ sau một lần ra khơi.
Có lẽ, nghề câu cá mập không hề mới lạ ở nhiều địa phương ven biển trong cả nước. Tuy nhiên, nhiều ngư dân ở xã Nghĩa An cho biết, chỉ có dân nơi đây mới có gan đi tàu công suất lớn, lăn lộn trên cả vùng biển Đông rộng lớn để săn loại cá này.
Bà Võ Thị Lệ Thu- Phó chủ tịch UBND xã Nghĩa An cho biết, nghề câu cá mập ở Nghĩa An đã tồn tại bao đời nay, nối nghiệp từ đời cha ông đến đời con. Có thời gian, trong xã Nghĩa An có đến 25 chiếc thuyền công suất lớn hành nghề săn cá mập. Tuy nhiên, vì phải đối đầu với hiểm nguy bất ngờ nơi đầu sóng ngọn gió, lênh đênh trên biển cả tháng trời nên hiện tại chỉ còn 6 chiếc tàu của các ngư dân thôn Phổ An, Tân An vẫn bám nghề.
sưu tầm: kienthuckinhte.com
Link to full article
Gerhard Richter: Số 1 thị trường thế giới
Chỉ riêng tại các sàn đấu giá trong năm 2011, các tác phẩm của họa sĩ người Đức Gerhard Richter đã bán được với giá tổng cộng là 200 triệu USD, hơn toàn bộ số tranh, tượng của Claude Monet, Alberto Giacometti và Mark Rothko đã bán trong năm và vượt xa các tác giả đương đại còn sống.
Gerhard Richter trước tác phẩm trừu tượng hình học của ông. Bị một cơn đột quỵ cách đây ba năm nhưng ông vẫn đi lại bình thường và vẫn sáng tác được
Vào đầu những năm 1980, Gerhard Richter đã vẽ một xê-ri 24 bức tranh những ngọn nến trắng và chẳng bán được bức nào. Tháng 10/2011, tại nhà đấu giá Christie’s ở London, một ngọn nến trong loạt tranh Nến ấy đã bán được với giá khủng: 16,5 triệu USD!
“Thánh” Gerhard Richter
Thật khó để có thể xác định được lúc nào thì một họa sĩ sẽ trở thành thần tượng trong thế giới hội họa như cách mà Pablo Picasso hay Andy Warhol đã trở thành, nhưng nay có một người đã được phong thánh từ khi ông còn sống - đó chính là Gerhard Richter.
Tại gallery của chính Gerhard Richter ở New York, danh sách khách hàng phải chờ để có được một bức tranh của ông lên đến vài chục, trong khi giá tranh tối thiểu phải 3 triệu USD mỗi bức!
Vào tháng 11/2011 tại nhà Sotheby’s ở London, nhà sưu tập Lily Safra đã trả đến 20,8 triệu USD để sở hữu bức Trừu tượng - mức giá cao nhất đối với một tác phẩm của Gerhard Richter.
Có những tác giả đương đại cũng bán được tác phẩm với giá đó hay cao hơn, nhưng chỉ là một bức nhưng không ai có thể lập kỷ lục với hàng loạt tranh được bán với giá cao ngất chỉ trong một khoảng thời gian như Gerhard Richter. Ông đang dẫn đầu thị trường hiện nay.
Đấu giá bức tranh Nến (vẽ năm 1982) tại nhà Christie’s ở London vào tháng 10-2011 với giá 16,5 triệu USD
Lý do để Gerhard Richter trở thành họa sĩ được săn đón như vậy, ngoài tác động của thị trường còn có sự góp sức của các nhà giám tuyển: họ háo hức tìm kiếm các bậc thầy mới để giới thiệu với công chúng và các nhà sưu tập, nhà kinh doanh đang khao khát cái mới, và thế là hàng loạt triển lãm tác phẩm của Gerhard Richter được tổ chức ở các bảo tàng danh tiếng khắp thế giới với tốc độ chưa từng thấy ở bất kỳ tác giả nào vẫn đang sáng tác đều đặn.
Thêm vào đó là một làn sóng các nhà sưu tập và nhà kinh doanh tác phẩm mỹ thuật hàng đầu thế giới đang chờ cơ hội để mua hoặc bán tranh của Gerhard Richter, trong đó có tỉ phú Roman Abramovich (Nga), tỉ phú ngành mỹ phẩm Bernard Arnault (Pháp), tỉ phú Steven Cohen và chủ nhân gallery Larry Gagosian (Mỹ), ông trùm ngành điện tử Pierre Chen (Đài Loan, Trung Quốc)…
Trong suốt sự nghiệp sáng tác trên 60 năm của Gerhard Richter, ông đã vẽ được hơn 3.000 bức tranh và có tới gần 40% trong số đó hiện thuộc về sưu tập của các bảo tàng trên thế giới. Chưa có một họa sĩ đương đại nào có được vinh dự như thế.
Cuộc triển lãm hoành tráng có tên “Gerhard Richter: Toàn cảnh” được lưu chuyển qua các thủ đô nghệ thuật của châu Âu. Bắt đầu vào tháng 11/2011 tại Bảo tàng Tate ở London, kế đó là bảo tàng quốc gia Neue Nationalgalerie ở Berlin (Đức) và sẽ kéo dài đến tháng 5/2012.
Tới tháng 6/2012 triển lãm sẽ diễn ra tại Trung tâm nghệ thuật hiện đại Pompidou ở Paris (Pháp) và chắc chắn sẽ thu hút những dòng người nối đuôi nhau vào xem như tại London và Berlin.
Gerhard Richter có thể vẽ những chân dung rất đẹp như bức Betty này
Hợp với mọi khẩu vị
Tác phẩm của Gerhard Richter có thể thỏa mãn mọi khẩu vị trên thị trường nghệ thuật hiện nay. Giống như Picasso, ông có thể vẽ mọi thể loại tranh với nhiều phong cách khác nhau, từ những tranh trừu tượng đầy màu sắc cho tới những bức chân dung hiện thực thật tình cảm, cho phép các nhà đầu tư thoải mái chọn lựa.
Và giống như Warhol, ông có thể vẽ nhiều, vẽ những xê-ri tranh theo một chủ đề đủ để cung ứng cho thị trường mà cũng vừa vặn để tránh sự thừa mứa ở các bộ sưu tập tranh ông tại nhiều bảo tàng.
Và với sự ra đi của hai tên tuổi lớn là Cy Twombly và Lucian Freud hồi năm ngoái, các nhà sưu tập phải tìm ra một thủ lĩnh khác của hội họa thế giới với những phẩm chất nghệ thuật tương xứng: không ai hơn được Gerhard Richter ở vị trí này hiện nay.
Những tranh trừu tượng khổ lớn được ông vẽ vào cuối thập niên 1980 hiện được các nhà sưu tập trả với giá cao đặc biệt. Người ta có thể nhận ra ngay những tranh trừu tượng của ông khiến các tác phẩm ấy dễ dàng trở thành những biểu tượng vững chắc.
Nhà buôn tranh Anthony Meier ở San Francisco nói: “Các nhà sưu tập muốn một tác phẩm mẫu mực với khuôn khổ mà ai cũng nhận ra được tác giả”.
Bức Dì Marianne vẽ năm1965 hiện thuộc sưu tập của một nhà buôn tranh Đài Loan (Trung Quốc)
Năm nay 80 tuổi, Gerhard Richter tuy chưa phải là một tên tuổi quen thuộc tại Mỹ song đã được sùng bái khắp châu Âu. Sinh trưởng ở Dresden, sau đó ông sang Tây Đức sống không lâu trước khi bức tường Berlin bị xóa bỏ, nước Đức thống nhất.
Buổi đầu đến Tây Đức, ông vẽ những tranh chân dung gia đình đầy ám ảnh, trông như những mẩu giấy báo ố vàng, nhòe nhoẹt, trong số đó có bức Dì Marianne, người bị bọn quốc xã Đức giết chỉ vì bà mắc bệnh tâm thần, hay bức Cậu Rudi, một lính Đức phát xít bị chết trong Thế chiến thứ II…
Chính các tác phẩm đó đã khiến ông nổi tiếng, trở thành một tên tuổi lớn trong số các họa sĩ châu Âu thời hậu Thế chiến thứ II.
Những tranh trừu tượng là một thành tựu nữa của Gerhard Richter. Khi vẽ các bức trừu tượng khổ lớn, ông thường dùng một chổi ngoại khổ để quét những nhát màu ào ạt trên mặt toan.
Dù tranh của Gerhard Richter đang cực kỳ “ăn khách” nhưng buổi đầu nó cũng vất vả tìm thị trường. Rudolf Zwirner, một trong những nhà buôn tranh đầu tiên chú ý đến tác phẩm của Gerhard Richter vào năm 1962.
Nhưng lúc đó giá tranh của ông chưa bao giờ lên đến 1.000 USD. Khi mà tác phẩm của các siêu sao như Lucian Freud, Francis Bacon đã có bao nhà buôn ở Mỹ săn tìm thì tranh của Gerhard Richter vẫn chỉ có một nhà buôn ở New York là Marian Goodman làm đại diện.
Gerhard Richter vẽ tranh trừu tượng với chổi quét khổ lớn
Nhưng dù có nhiều cố gắng để đưa tranh của Gerhard Richter vào dòng chảy thị trường, ông Marian Goodman cũng không thành công.
Ngay cả Jose Mugrabi và David Nahmad, hai nhà buôn tranh chủ yếu các tác phẩm của Picasso và Warhol cũng từng cho rằng Gerhard Richter chưa đủ sức để cạnh tranh với các bậc thầy hiện đại trên thị trường Mỹ.
Thậm chí ông Mugrabi còn nói nghệ thuật của Gerhard Richter chỉ mang tính thời trang và “không quan trọng”.
Tuy nhiên, các khuynh hướng trong mỹ thuật đương đại cũng có thể thay đổi rất nhanh chẳng kém các khuynh hướng thời trang.
Cuối thập niên 1980, các tranh trừu tượng hình học của họa sĩ Mỹ Frank Stella đã được nâng lên nhanh chóng ở mức gần 4 triệu USD trước khi đạt tới đỉnh vào năm 1989, nhưng sau đó hầu như cái tên Frank Stella biến mất ở các sàn đấu giá.
Các tác phẩm trừu tượng của họa sĩ Mỹ Mr. Rothko cũng từng được đẩy lên tới… trời với giá 72,8 triệu USD cho một bức được bán vào năm 2007, nhưng từ đó tới nay chẳng có tác phẩm nào của ông có được một nửa giá kỷ lục đó nữa.
Chính vì vậy mà Nicolai Frahm, một nhà tư vấn nghệ thuật cho biết ông đã khuyến cáo các nhà sưu tập là khách hàng của ông rằng “hãy tìm mua tranh của ông Richter trước khi giá tranh ông ấy bão hòa”.
NGÃ VĂN
Link to full article
Sau tấm huy chương WTO
Sau khi Việt Nam gia nhập WTO, vai trò của Nhà nước trở nên mở rộng hơn trong mọi lĩnh vực kinh tế. Thật tiếc, vai trò đó đã không giảm xuống như người ta mong đợi khi Việt Nam vào WTO mà trái lại được ca ngợi như là phản ứng cần có trước cú sốc do chính hội nhập WTO mang lại.
Nguyên Bộ trưởng Thương mại Trương Đình Tuyển vẫn còn nhớ mãi một kỷ niệm khó khăn khi đàm phán vào WTO. Năm 1998, ông Tuyển - lúc đó giữ vị trí trưởng đoàn đàm phán - nhận được một câu hỏi rất đơn giản của phía Mỹ: xin Việt Nam cho biết, cổ phần hóa có phải là tư nhân hóa không? Câu hỏi đó được nêu ra trong phiên đàm phán cấp cao đầu tiên với sự tham gia lần đầu tiên của Bộ trưởng Thương mại. Tuy nhiên, ông
Tuyển đã không trả lời trực tiếp, cho dù đã tham vấn ý kiến của cả đoàn gồm 25 cán bộ từ thứ trưởng, vụ trưởng, vụ phó của hầu hết các bộ ngành vào buổi tối trước đó. Ông Tuyển chọn cách diễn giải khái niệm cổ phần hóa cho những người Mỹ.
Tuy nhiên, câu chuyện vẫn chưa kết thúc khi các bên không biết chọn từ nào để đưa vào văn kiện. Một đồng sự của ông Tuyển lúc đó là ông Lương Văn Tự, nguyên Thứ trưởng Thương mại, nảy ra sáng kiến: viết cả chữ cổ phần hóa - tư nhân hóa vào văn bản. Ông Tự nhớ lại: “Thế là cả hai bên đều chấp nhận. Các đối tác chấp nhận, Thủ tướng cũng đồng ý, bảo các cậu dùng hai chữ ngang nhau là được”.
Càng chuyển sang nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa thì mức độ can thiệp của nhà nước vào thị trường càng cao. Luật sư Trần Hữu Huỳnh, Trưởng ban Pháp chế VCCI |
Câu chuyện trên diễn ra cách đây 14 năm nhưng đáng để nhắc lại: ít nhất nội hàm của nó vẫn còn đeo bám nền kinh tế này cho đến tận ngày nay. Tư nhân hóa vẫn là một từ húy kỵ không chỉ trên các văn bản chính thức, trong khi doanh nghiệp nhà nước vẫn được xác định giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế.
Ở một lăng kính tương tự, câu chuyện cũ ở trên cũng chẳng khác mấy so với thực tế hiện nay: vai trò của nhà nước trong nền kinh tế đã trở nên mở rộng hơn trong mọi lĩnh vực. Thật tiếc, vai trò đó đã không giảm xuống như người ta mong đợi khi Việt Nam vào WTO mà trái lại được ca ngợi như là phản ứng cần có trước cú sốc mà chính hội nhập WTO mang lại.
Trưởng ban Pháp chế Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), luật sư Trần Hữu Huỳnh, là một trong những người quan tâm đến thực tế này. Ông nhận xét: “Càng chuyển sang nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa thì mức độ can thiệp của nhà nước vào thị trường càng cao”. Nhận xét của ông Huỳnh có vẻ định lượng được.
Thống kê của Dự án Sáng kiến cạnh tranh Việt Nam (VNCI) kết hợp với Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (CIEM) cho thấy: từ năm 2005-2008, Việt Nam đã ban hành 17.169 văn bản pháp luật, lớn hơn cả số văn bản pháp luật được ban hành trong 18 năm trước đó (14.641). Chỉ tính riêng cấp trung ương, số văn bản pháp luật tăng đột biến lên 8.520 vào năm 2009. Số lượng văn bản quy phạm tiếp tục tăng lên trong hai năm gần đây. Chuyên gia VNCI Scott Jacobs nhận xét: “Số lượng văn bản ngày càng tăng làm Việt Nam phải gánh chịu nhiều quy định phi thị trường tốn kém”.
Theo Giáo sư Claudio Dordi, chuyên gia trưởng của dự án Hỗ trợ thương mại đa biên (Mutrap III), các chỉ số đo lường năng lực điều hành của Chính phủ đang giảm xuống theo thời gian. Ông trích dẫn số liệu của Diễn đàn Kinh tế thế giới, theo đó, về thứ hạng hiệu quả khuôn khổ luật pháp thì Việt Nam từ hạng 57 năm 2009 xuống 74 năm 2012. Tính minh bạch của chính phủ giảm từ hạng 58 năm 2007 xuống 91 năm 2012.
Về tiêu chí gánh nặng các quy định của Chính phủ, Việt Nam giảm từ hạng 105 năm 2007 xuống 113 năm 2012. Ông nói: “Đây là số liệu khách quan”. Còn trên thực tế, ông nhận xét, Nghị định 46 về hạn chế lao động nước ngoài, hay cơ chế giấy phép nhập khẩu tự động nhằm giảm nhập siêu “chẳng có mấy tác dụng” trong khi vẫn gây phiền hà cho doanh nghiệp. “Chúng tôi nói với Thủ tướng rằng những điều khoản như thế chỉ làm bất lợi hơn cho Việt Nam”, ông nói.
Song, sẽ chẳng công bằng khi chỉ phê phán mà không nhìn từ lịch sử, khi tâm lý xã hội bị chi phối bởi mô hình kinh tế tập trung bao cấp. Tâm lý đó, thật đáng ngạc nhiên, vẫn kéo dài đến tận ngày nay. Một nghiên cứu do Ngân hàng Thế giới và VCCI tiến hành với gần 900 người Việt Nam gần đây cho thấy, có tới 68% trả lời ủng hộ sự can thiệp của Nhà nước để bình ổn giá các mặt hàng thiết yếu, so với 29% muốn giá cả các mặt hàng này được các lực lượng thị trường quyết định.
Hầu hết những người trả lời (93%) đã tốt nghiệp đại học và sau đại học; và chủ yếu làm ở các cơ quan bộ, ngành thuộc Chính phủ, Quốc hội, các cơ quan Đảng, ủy ban nhân dân và các sở, doanh nghiệp nhà nước, thậm chí ở các đại sứ quán nước ngoài tại Việt Nam. Tỷ lệ ủng hộ sự can thiệp của Nhà nước cao là một ngạc nhiên. Báo cáo cho rằng, những người làm trong bộ máy chính quyền thiếu nhiệt tình về cải cách so với những người làm ở ngoài và kết luận: “Vì thế quá trình chuyển dịch sang nền kinh tế thị trường ở Việt Nam không thể kết thúc nhanh và ngắn gọn được”.
Kết luận đó có vẻ chẳng mấy khích lệ với Việt Nam và làm nhiều chuyên gia lo lắng. “Chúng ta cần tiếp tục xác định rõ khái niệm nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Theo tôi, đây là điểm cần làm rõ đầu tiên để xác định đường lối phát triển tiếp theo”, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nói trong một hội thảo về WTO gần đây. Bà nói tiếp: “Chúng ta không thể vương vấn cơ chế kinh tế cũ trong khi theo đuổi phát triển kinh tế thị trường. Vì thế, cần xác định rõ Nhà nước làm gì, doanh nghiệp làm gì trong nền kinh tế”.
Viện phó CIEM Võ Trí Thành bổ sung: “Xã hội và giới đầu tư đòi hỏi tính minh bạch và tiên liệu được từ các chính sách. Vì thế, các nhà hoạch định chính sách được yêu cầu giao tiếp minh bạch hơn... vì họ vẫn thiếu trách nhiệm trong quá trình thực hiện luật pháp”. Còn về phần mình, nguyên Bộ trưởng Thương mại Trương Đình Tuyển hy vọng cách thức điều hành sẽ tiếp tục được cải thiện cho phù hợp với yêu cầu hội nhập. “Thủ tướng đã tuyên bố sẽ chuyển sang Nhà nước kiến tạo phát triển. Thông điệp của Thủ tướng là rất rõ. Vấn đề là làm sao hiện thực hóa điều này”, ông nói.
Link to full article
7 cách thúc đẩy nhân viên làm việc hiệu quả
Một số nhân viên có tính rề rà và thiếu năng động có thể là nguyên nhân suy sụp của nhiều cơ sở kinh doanh nhỏ. Làm thế nào để bạn thúc đẩy họ tích cực hơn nhằm hoàn thành mục tiêu của công ty?
1. Tuyển dụng đúng cách
Bạn hãy chọn các nhân viên tích cực và tuyển dụng đúng người cho công việc. Một số chủ cơ sở kinh doanh thích chọn người quen biết hoặc hàng xóm chỉ vì họ không muốn mất công sàng lọc ứng cử viên qua một chồng hồ sơ xin việc dày cộm.
Thay vì vậy, bạn hãy lựa chọn kỹ càng các ứng cử viên. Sau đó hãy tuyển dụng người có khả năng đáp ứng yêu cầu của công việc và quan trọng hơn là phù hợp với nếp sinh hoạt và văn hóa của công ty.
2. Thông báo mục tiêu hoạt động rõ ràng
Liệu nhân viên của bạn có nắm vững các định hướng và ưu tiên cao nhất của công ty cũng như những gì cần phải thực hiện đúng thời hạn? Nếu họ không hiểu được điều này thì đây là nguyên nhân chính làm giảm tính tích cực của họ.
Do đó, bạn cần giải thích rõ ràng cho họ hiểu mục tiêu và yêu cầu của công việc.
3. Đích thân thị sát
Một doanh nhân thành công với dây chuyền bán đồ ngũ kim ở miền Nam bang California, Mỹ có lần đã chia sẻ rằng ông thường xuất hiện ở các cửa hàng của mình mà không theo giờ giấc nhất định nào cả.
Năng suất nhân viên của vị doanh nhân này luôn ở mức cao vì họ không biết trước được khi nào sếp của họ xuất hiện. Ông tiết lộ bí quyết của mình: “Nhân viên của bạn sẽ làm việc tốt khi có sự giám sát. Họ không làm theo những gì bạn mong đợi”.
4. Chia sẻ các vấn đề tài chính
Một số doanh nhân chủ trương chính sách “mở ngỏ” tại công ty mình. Nơi đó, họ chia sẻ khoản thu nhập, mức chi tiêu và những con số tài chính khác với nhân viên.
Sự minh bạch này có thể mang đến thành công lớn vì nhân viên cảm thấy mình được tin cậy nên mới được cho biết những thông tin riêng tư và hiểu rõ công việc kinh doanh thật sự cần những gì để phát triển.
Chủ trương này khiến chương trình chia sẻ lợi nhuận của cơ sở hoạt động tốt vì nhân viên biết được chính xác những gì công ty phải làm để đạt được mục tiêu lợi nhuận.
5. Khích lệ cho đúng
Chương trình khích lệ nhân viên có thể phản tác dụng nếu như đó là cách để khuyến dụ nhân viên thực hiện những gì khiến họ cảm thấy khó chịu hoặc cho rằng không dễ dàng đạt được.
Bạn hãy đặt ra những tiêu chuẩn mang tính thực tế, đồng thời bảo đảm chúng rõ ràng và có thể lôi kéo được nhân viên mà không làm họ thờ ơ và kém năng động.
6. Xây dựng niềm tin
Thông thường, nhân viên chỉ thực hiện những gì sếp của họ tin tưởng. Để tăng mức độ tin tưởng, bạn hãy thành thật nhìn nhận sai lầm của chính mình, tỏ ra cho nhân viên thấy sự thông cảm của mình đối với họ và phải thấu hiểu những khó khăn của họ để đạt được mục tiêu bạn đặt ra.
Thay vì tuyên bố suông, bạn hãy lắng nghe và đề nghị nhân viên tham gia đưa ra quyết định.
7. Đối xử bằng tình người
Bạn có thấu hiểu nguyện vọng cá nhân của nhân viên mình không? Nếu không, bạn cần tìm hiểu, xem xét ước vọng riêng tư của nhân viên để có thể khuyến khích kịp thời nhằm giúp họ làm việc tốt hơn.
Link to full article