Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Ly Cafe 15 ngàn!

Bước chân vào quán cafe. Nhưng cảm giác và suy nghĩ lúc này không giống như bao nhiêu lần trước.
Ly cafe đen không phải là 50 ngàn , hay 30 ngàn như những lần trước. không đi cùng cả đám bạn đông như ngày xưa. Lần này chỉ có 15 ngàn,chỉ có một mình mà sao thấy xót xa. Xót xa với nỗi cô đơn, xót xa với sự trống vắng.
Nhưng đây có lẽ là sự xót xa, sự trống vắng ngọt ngào mà có lẽ lâu rồi tôi mới được tận hưởng. Nhìn những giọt cà phê rơi thầm lặng, Mọi người vẫn nói cafe đắng mà sao hôm nay tôi cảm giác ngọt ngào đến thế, cái ngọt ngào trong sự nghẹn ngào.
Có lẽ tôi đã thấm, Thấm cái lạnh giá của đêm mùa đông hà nội. Thấm nỗi niềm của mẹ, thấm tâm sự của cha, thấm cái giá phải trả cho ly cafe, Thấm tất cả.
Ly cafe 15 ngàn quá đắt với tài chính của tôi bây giờ, nhưng quá rẻ để tôi được thấm, được lặng, được nghẹn ngào.
Đã quá nhiều khó khăn, cảm xúc, nỗi đau nhưng như thế là chưa đủ. Sẽ còn nhiều và rất nhiều đèn đỏ, những ổ gà, những đoạn đường xấu. nhưng tôi chỉ cần biết đường về nhà tôi là 45km.
Nhìn ra khoảng không của Hà Nội, Một ngụm ly cafe 15 ngàn. Lắng đọng những suy tư, Mở ra lối thoát trong cái ngõ cụt của niềm tin.
Cám ơn ly cafe 15 nghìn. Cám ơn mùa đông và khoảng không Hà Nội.

Link to full article

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét