Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Rối rắm như cái nồi bánh canh

IMG_2072

…thực ra bánh canh không có rối, nhưng khi nó vào tay gia đình này thì nó rối rắm, rối tinh rối mù lên.

Lần đầu tiên tui được ăn bánh canh này là …cách đây 20 năm, một buổi chiều được nhỏ bạn lôi xềnh xệch ra lề đường Ng Văn Giai gần cầu sắt và ngồi chờ vểnh râu để ăn bánh canh.

Đó là một cái gánh với một nồi bánh canh nóng nghi ngút, khi 2 mẹ con vừa hạ xuống là mọi người đã nhào vào bu xanh, bu đỏ chung quanh và nhao nhao lên để order, đạp lên nhau mà order.  Vì gánh bánh canh này chỉ bán từ 3pm – 4pm mỗi ngày nên cảnh tượng thiệt hết sức hỗn loạn, y như cướp kho thóc

Nếu bạn đến sau 3.15 thì đã hết cua, chỉ còn giò gân

nếu bạn đến sau 3.25 thì đã hết giò gân, chỉ còn móng

nếu bạn đến sau 3.35 thì đã hết móng chỉ còn bánh canh

nếu bạn đến sau 3.45 thì đã hết bánh canh chỉ còn giấy chùi miệng.

…20 năm sau vẫn rối ren thế, và thậm chí còn kinh khủng hơn vì từ lề đường rộng rãi, cái gánh bánh canh đã chui tọt vào một ngôi nhà bé xíu. vậy là diễn ca cái cảnh ngồi vào lòng nhau mà ăn, ngồi lên đầu nhau mà ăn…

…20 năm sau gia đình 4 người phụ nữ vẫn rối ren thế, vẫn la hết om sòm, kg hài lòng thì cãi nhau luôn tại chỗ.  Vân cô con ngồi nêm hành, ớt, chanh và nước mắm.  vẫn 2 bà dì ngồi rót nước mắm ra chén và bưng bê tô cho khách

… 20 năm sau cái process bán bánh canh take away vẫn thế: bà dì vẫn từ từ rót nước mắm, ớt, hành vào từng bịch ni lông nhỏ xíu một rồi cho vào túi xách cho khách…tui thiệt là kg hiểu nổi tại sao họ không chuẩn bị hành ngò ớt, nước mắm sẵn ở nhà, khi khách mua take away thì chỉ việc cho mấy bịch này vào cùng với bánh canh là xong.

… 20 năm sau, bà mẹ tóc bạc phơ vẫn cứ hoảng loạn thế giữa việc múc bánh canh vào tô cho khách và múc bánh canh vào bịch cho take away….

… 20 năm sau vẫn hàng dài dằng dặc khách kiên nhẫn đứng chờ bất kể nắng mưa.

20 năm sau điểm khác biệt duy nhất tui thấy là có khăn ướt cho khách và hộp nhựa thay vì bao ni lông cho take away.

thiệt tình là có những business concept quá xá là khó hiểu.

…và cuối cùng, cái cô phụ người mẹ tóc bạc phơ bán hàng là con nhỏ bạn học cùng cấp 1 với tui.  Tui còn nhơ tên nó là Mai, tên ở nhà là Muội  – gia đình gốc Hoa.  Tui nhớ nó mà nó hổng có nhớ tui.

bánh canh ngon thiệt, sẽ nhớ và quay lại dài dài dù rằng mỗi lần ăn là một lần khổ sở.


Link to full article

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét