Hôm nay tự nhiên không muốn làm việc, ngồi cùng bà xã ôn lại những kỉ niệm tuổi ấu thơ, sao tự nhiên thấy giống nhau quá, thân quen quá dù hai đứa có lớn lên cùng nhau đâu... Thế mới biết tuổi thơ 8X Sài Gòn thật quá đỗi ngọt ngào dù điều kiện lúc đó vẫn còn thiếu thốn.
Chà, biết kể gì trước nhỉ, những trò chơi dân gian, những quyển sách truyện, hay là...cái tivi. Nhắc đến cái tivi, hình ảnh "hai bố con hí hửng chạy đi mua bằng được ăngten Bách Khoa ở Điện Biên Phủ về gắn lên nóc nhà, bố thì xoay, con thì chỉnh đài cho...hết hột, rồi cột dây cho chặt kẻo gió lay" chợt hiện ra...Mình bần thần hết vài giây, các bạn 9X bây giờ sao có được cảm giác đó....Thôi, quay lại kể cho bài bản nhé,
Cái tivi đầu tiên nhà mình là cái tivi 19'' trắng đen, có cửa sổ đóng và đứng trên 4 cái chân xiêng xiêng; nó đến lúc mình còn nhỏ nên không nhớ nhiều, chỉ nhớ mẹ và mấy dì ghiền "Đơn giản tôi là Maria", và "Người giàu cũng khóc" lắm lắm, coi hoài chẳng hết. Rồi nó hư. Một thời gian nhà chưa mua nổi tivi mới, mình đi sang hàng xóm coi ké. Cái vụ coi ké này mới thiệt là đặc sản 8X nè, một lũ con nít lóc nhóc ngồi xem Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung; có hôm ồn quá bác hàng xóm không cho coi nữa, đuổi cả lũ về, mình đã nằm mẹp xuống dòm qua khe cửa chỉ để xem thằng Tôn Ngộ Không...phá đến đâu. Chắc là ghiền lắm, nên khi vẽ tự do mình đã vẽ Tề Thiên để được 4 điểm, leo bao than (lúc đó nhà nào cũng có bao than trong nhà) nhảy xuống té trặc cả hai tay. Rồi bố dành dụm được tiền mua cho cái tivi Sanyo màu dù không đủ tiền ăn "mua cho nó coi đỡ ghiền",
Lúc đó, tivi chỉ có 2 kênh chính đuợc bắt bằng ăngten râu, HTV7 và HTV9 (chưa có cả VTV). Lịch làm việc cả nhà sẽ như sau: 5-6h chiều ăn cơm, 7h xem hoạt họa (15') lúc đó là "Hãy đợi đấy", rồi xem tin tức, đúng 8h là tụ tập cả nhà lại xem phim. Ăngten râu rồi ăngten trời, cứ như thế nhiều bộ phim được chọn lọc rất kĩ thời đó (chắc do ít đài) đã làm nên tuổi thơ của mình với: Khát Vọng (phim TQ), Những Tay Đua kiệt xuất, Anh em nhà bác sĩ, Cú nhảy cuối cùng, Lâm Sung (bộ có hình người đứng ở mũi thuyền trong đoạn nhạc dạo đầu), Trái tim mùa thu (bộ phim mình mê tít thò lò), Dưới một mái nhà (phim Nhật về tình cảm gia đình cực hay), Ngôi sao may mắn (phim Nhật), đặc biệt mình khóc rất nhiều khi xem phim "Ngôi sao hiểu lòng tôi" (phim Đài Loan TQ)....Những bộ phim ngày đó có tính giáo dục rất cao, mình học một ít lòng quyết tâm của Nhật, mạnh mẽ của Hàn, sâu lắng của TQ. Cũng nhờ phim mình khám phá mình thích những kiểu nhân vật mạnh mẽ quậy phá, âm thầm yêu và hi sinh hết mình vì tình yêu. Và nhớ quá cảnh cả nhà quây quần...
Bỗng thèm quay lại ngày xưa ấy, ngày tối xì xụp mì tôm canh xem Euro với bố, bàn tán phim với mẹ, xem phim thiếu nhi với em gái, và lạy trời lạy Phật cho mau có điện để không mất mấy cảnh phim mà mất rồi khỏi coi lại...
Ngày xưa ấy,
P/S: bà xã mình thì đặc biệt thích nhạc phim, học thuộc, suy tầm mọi nhạc phim kể trên, thời đó làm gì có bác "Gồ" thế mà bả có cả kho băng đĩa nhạc phim, và ghê hơn là đến hôm qua vừa bật lên vừa hát lại mình nghe, không sai từ nào (Hàn, TQ)
Nguyễn Anh Tuấn
Chà, biết kể gì trước nhỉ, những trò chơi dân gian, những quyển sách truyện, hay là...cái tivi. Nhắc đến cái tivi, hình ảnh "hai bố con hí hửng chạy đi mua bằng được ăngten Bách Khoa ở Điện Biên Phủ về gắn lên nóc nhà, bố thì xoay, con thì chỉnh đài cho...hết hột, rồi cột dây cho chặt kẻo gió lay" chợt hiện ra...Mình bần thần hết vài giây, các bạn 9X bây giờ sao có được cảm giác đó....Thôi, quay lại kể cho bài bản nhé,
Cái tivi đầu tiên nhà mình là cái tivi 19'' trắng đen, có cửa sổ đóng và đứng trên 4 cái chân xiêng xiêng; nó đến lúc mình còn nhỏ nên không nhớ nhiều, chỉ nhớ mẹ và mấy dì ghiền "Đơn giản tôi là Maria", và "Người giàu cũng khóc" lắm lắm, coi hoài chẳng hết. Rồi nó hư. Một thời gian nhà chưa mua nổi tivi mới, mình đi sang hàng xóm coi ké. Cái vụ coi ké này mới thiệt là đặc sản 8X nè, một lũ con nít lóc nhóc ngồi xem Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung; có hôm ồn quá bác hàng xóm không cho coi nữa, đuổi cả lũ về, mình đã nằm mẹp xuống dòm qua khe cửa chỉ để xem thằng Tôn Ngộ Không...phá đến đâu. Chắc là ghiền lắm, nên khi vẽ tự do mình đã vẽ Tề Thiên để được 4 điểm, leo bao than (lúc đó nhà nào cũng có bao than trong nhà) nhảy xuống té trặc cả hai tay. Rồi bố dành dụm được tiền mua cho cái tivi Sanyo màu dù không đủ tiền ăn "mua cho nó coi đỡ ghiền",
Lúc đó, tivi chỉ có 2 kênh chính đuợc bắt bằng ăngten râu, HTV7 và HTV9 (chưa có cả VTV). Lịch làm việc cả nhà sẽ như sau: 5-6h chiều ăn cơm, 7h xem hoạt họa (15') lúc đó là "Hãy đợi đấy", rồi xem tin tức, đúng 8h là tụ tập cả nhà lại xem phim. Ăngten râu rồi ăngten trời, cứ như thế nhiều bộ phim được chọn lọc rất kĩ thời đó (chắc do ít đài) đã làm nên tuổi thơ của mình với: Khát Vọng (phim TQ), Những Tay Đua kiệt xuất, Anh em nhà bác sĩ, Cú nhảy cuối cùng, Lâm Sung (bộ có hình người đứng ở mũi thuyền trong đoạn nhạc dạo đầu), Trái tim mùa thu (bộ phim mình mê tít thò lò), Dưới một mái nhà (phim Nhật về tình cảm gia đình cực hay), Ngôi sao may mắn (phim Nhật), đặc biệt mình khóc rất nhiều khi xem phim "Ngôi sao hiểu lòng tôi" (phim Đài Loan TQ)....Những bộ phim ngày đó có tính giáo dục rất cao, mình học một ít lòng quyết tâm của Nhật, mạnh mẽ của Hàn, sâu lắng của TQ. Cũng nhờ phim mình khám phá mình thích những kiểu nhân vật mạnh mẽ quậy phá, âm thầm yêu và hi sinh hết mình vì tình yêu. Và nhớ quá cảnh cả nhà quây quần...
Bỗng thèm quay lại ngày xưa ấy, ngày tối xì xụp mì tôm canh xem Euro với bố, bàn tán phim với mẹ, xem phim thiếu nhi với em gái, và lạy trời lạy Phật cho mau có điện để không mất mấy cảnh phim mà mất rồi khỏi coi lại...
Ngày xưa ấy,
P/S: bà xã mình thì đặc biệt thích nhạc phim, học thuộc, suy tầm mọi nhạc phim kể trên, thời đó làm gì có bác "Gồ" thế mà bả có cả kho băng đĩa nhạc phim, và ghê hơn là đến hôm qua vừa bật lên vừa hát lại mình nghe, không sai từ nào (Hàn, TQ)
Nguyễn Anh Tuấn
Link to full article
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét