Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Khóa học: "HỌC ĐỂ LÀM CHỦ"

Diễn giả: Ông Nguyễn Thái Duy - CEO trường đào tạo Betraining

Đơn vị tổ chức: Trường đào tạo Betraining

Địa điểm: Tầng M - tòa nhà SPT - 199 Điện Biên Phủ - Phường 15 - Quận Bình Thạnh

Phí tham dự: Miễn phí

Thời gian: 17h45-21h

Lịch học: Một trong các ngày sau
Thứ 2 ngày 05/12
thứ 4 ngày 07/12
thứ 6 ngày 09/12





CHÚNG TÔI MUỐN BẠN THÀNH CÔNG


+ Giàu - Nghèo có phải là SỐ PHẬN hay chỉ là THÓI QUEN


+ Làm thế nào để bạn thành công nhanh hơn?



+ Làm thế nào để không có tiền vẫn làm giàu được



+ Tại sao nhiều người làm lụng vất vả cả đời mà vẫn không thể giàu có?



+ Làm sao để bạn làm việc vì bạn muốn làm chứ không phải vì bạn phải làm?




+ Làm thế nào để kinh doanh nhưng không cần nhân công mà vẫn phát triển nhanh?



+ Người giàu đã làm giàu như thế nào?



THAM GIA CHƯƠNG TRÌNH BẠN NHẬN ĐƯỢC


+ Chiến lược thành công và giàu có trong cuộc sống



+ Hai công thức đơn giản nhất để tăng thu nhập



+ Năm chiến lược giúp bạn kinh doanh từ con số 0



+ Có được tư duy và cách hành động của người thành công



+ Biết cách khai thác nguồn tài nguyên mới



+ Và còn nhiều hơn nữa...




Đăng ký nhanh để tham gia khóa học qua địa chỉ email ductoannh11@gmail.com theo mẫu


Họ và tên:

Số điện thoại:

Ngành nghề:

Email:

Ngày tham gia:

Chi tiết liên hệ anh Toàn: 0976.780.769

Link to full article

Đừng trách... :).

Đừng trách

Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn
có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng ????
nên đừng trách…


định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách

tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…

Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau - nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau - cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời - lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…


Đừng trách
khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
tuyệt đối không tin vào những bất trắc
cho đến khi…

Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi !!!
mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng...
con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
và ta quặn đau…


Đừng trách

nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu...

khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác

...nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước

...nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước

...nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết...

phải một lần được gieo xuống
trong gió mưa…


.................................................. ......


Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
như một niềm vui…


Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?


>:D<

Link to full article

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

List 2600 ebook trên Amazon Kindle store dạng Mobi

Mình mới kéo Torrent đc 2599 ebook trên amazon Kindle store (kho sách điện tử cho máy đọc ebook Kindle của Amazon).

Toàn sách rate cao (5 sao)

Giá mỗi cuốn khoảng 9$ trên Store

Định dạng prc đọc trên máy tính.

Vì nó nhiều và nặng tới 3GB nên share không tiện.

Mình gửi file list lên đây, ai lục đc cuốn nào thì báo để mình gửi nhé!

File Kèm Theo
Kiểu File : zip 5 Star Book List (HTML).zip (63.8 KB)

Link to full article

More Magic. Less Logic

Tiếp thị thường vẫn được xem là một lãnh vực lai giữa khoa học và nghệ thuật. Vấn đề là cái nào lớn hơn: khoa học hay nghệ thuật.

Thực tế cho thấy, các nhà làm tiếp thị thích dùng số, thích suy luận khoa học, thích dùng các báo cáo nghiên cứu thị trường để ra quyết định và chứng minh, hỗ trợ các ý tưởng của mình cũng chính bằng các con số nghiên cứu đó. Vậy thì vì sao họ thích dùng con số là suy luận một cách khoa học như vậy?

Họ sợ bị thất bại! Họ không dám mạo hiểm. Nhất là khi họ chỉ có thể làm cho một nhãn hàng nào đó từ 3 đến 4 năm. Và như vậy họ ưu tiên những mục tiên ngắn hạn trước.

Cuối tháng 10 này, một trong những sự kiện tiếp thị đáng chú ý chính là việc công ty hàng tiêu dùng hàng đầu thế giới Unilever đề ra kế hoạch 10 năm của họ trong đó có giới thiệu một triết lý mới: “More magic. Less logic”.

Triết lý nằm nhắm khuyến khích các nhà tiếp thị mạo hiểm, chấp nhận rũi ro và thất bại. Và dĩ nhiên triết lý này cũng cho rằng các nhà tiếp thị cũng nên hạn chế tin ...


Link to full article

THỐNG BÁO DỜI THỜI GIAN DIỄN RA HỘI THẢO ĐÀO TẠO KHỞI NGHIỆP “CON ĐƯỜNG NHIỀU CẠM BẪY”

Học Viện YUP (YUP Institute) xin thông báo đến tất cả đến khách đăng ký tham dự buổi Hội thảo đào tạo Khởi nghiệp: Con đường với nhiều “Cạm Bẫy”, do  1 số trục trặc về địa điểm tổ chức nên chương trình sẽ được dời lại 1 tuần.

Ban tổ chức đã gửi SMS Brand Name đến tất cả các bạn đăng ký tham gia hội thảo.

Ban tổ chức xin nhắc lại một số thông tin sau :

Địa điểm : Hội trường Lầu 2, Tòa nhà ITAXA, 126 Nguyễn Thị Minh Khai, Q3.

Thời gian : 18h – 20h, Thứ 4, ngày 07.12.2011.

(Nhận được phiếu học Anh văn cho người đi làm có giá trị 3.600.000 Đ khi đến tham dự tại buổi hội thảo).

Chương trình vẫn còn trong thời gian đăng ký, để không bỏ lỡ cơ hội tham gia,  Click vào đây để đăng ký tham dự!

Lệ phí ưu đãi: 39,000 Đ

Mong các bạn thông cảm với sự thay đổi thời gian tổ chức chương trình của chúng tôi.

Xin chân thành cảm ơn.

Thông tin liên hệ:

Ms Lan Hương

Cellphone: 0902.998.958

Email: lanhuong@yup.edu.vn

Bạn nên đọc thêm các bài dưới:


Link to full article

Trăn trở của doanh nhân

Tối nay lang thang mạng sau nhiều ngày bận rộn, đọc được bài báo này tự nhiên thấy ngậm ngùi, rồi lại có vài niềm hy vọng...
"Bao giờ cho đến tháng ba/ Ếch cắn cổ rắn tha ra ngoài đồng..."
Thiệt, bao giờ cho đến tháng ba...
Mọi người đọc bài báo nhé :)

Đau vì xuất tre rồi lại nhập tăm
26/11/2011 07:34:36
- Sản phẩm của ông Nguyễn Văn Hà, giám đốc cơ sở sản xuất tăm tre Bình Minh đã từng chiếm lĩnh thị trường trong nước và xuất khẩu. Nhưng giờ đây ông đang phải đối mặt với một cuộc chiến thực sự để bảo vệ thương hiệu của mình.

Chuyện của ông cũng là câu chuyện chung của nhiều doanh nghiệp nhỏ đang phải đơn thương độc mã tự vật lộn để tồn tại.

Thắng ở khâu nguyên liệu

Điều gì khiến ông chọn cái tăm để bắt đầu sự nghiệp của mình?

Năm 1990 - 1991, tôi công tác bên Thái Lan, một lần cố Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh sang, tôi được đưa bác Linh đi thăm các nơi, trong đó có một số cơ sở sản xuất các sản phẩm từ tre của Việt kiều. Bác Linh nói ở ta nguyên liệu tre dồi dào, rất cần phát triển mô hình sản xuất cá thể như thế.

Nghe vậy tôi bày tỏ muốn đi học một nghề để sau về làm trong nước, bác rất ủng hộ. Thế là sau đó, cứ thứ 7, chủ nhật được nghỉ tôi lại xin phép xuống cơ sở cách đó 200km để học nghề. Được 2 năm, đến năm 1993, nắm chắc nghề, tôi mới quyết định mua máy móc, công nghệ về Việt Nam mở xưởng sản xuất.

Ông Nguyễn Văn Hà, giám đốc cơ sở sản xuất tăm tre Bình Minh
Tôi nhớ trước đó chúng ta thường dùng loại tăm thô sơ, sau thì có tăm của Trung Quốc?

Tôi là người đầu tiên đưa công nghệ vào làm tăm hương quế ở Việt Nam. Năm 1995, sản phẩm tăm tre Bình Minh của chúng tôi đã được kiểm nghiệm chất lượng sản phẩm và đăng ký nhãn hiệu hàng hoá.

Lúc đầu khó khăn lắm. Trên thị trường toàn tăm của Trung Quốc. Sau tôi tìm hiểu thì thấy mình chỉ có thể thắng họ ở khâu nguyên liệu. Tre của mình đốt ngắn, nhiều mấu khiến giá thành cao. Tôi phải bỏ ra mấy tháng khoác balô vào rừng, đi suốt từ Thanh Hoá vào Nghệ An để tìm tre. Sau tìm được loại tre Nùng, dóng dài 60 - 80cm, ít mấu, lại dẻo, rất hợp để làm tăm. Mừng quá, tôi bèn bàn với địa phương lập xưởng sản xuất phôi tăm ngay tại vùng nguyên liệu để giảm chi phí vận chuyển.

Và thế là thắng?

Đến năm 1998 thì chúng tôi chiếm lại được thị trường, tăm Trung Quốc hầu như không có ở Việt Nam nữa. Hàng của chúng tôi còn xuất đi Malaixia, Ấn Độ, Đông Âu... Phải mở 4 xưởng sản xuất ở Nghệ An, Nam Hà, Xuân Mai và Hà Nội.

Chuyện cái tăm không hề nhỏ

Vụ ồn ào về tăm tẩm hoá chất, cơ sở của ông có bị ảnh hưởng?

Năm 2007 - 2008 trên mạng xuất hiện thông tin có tăm tẩm hoá chất khiến người tiêu dùng tẩy chay tăm tre, các cơ sở sản xuất điêu đứng. Sau tìm hiểu ra thì đó là cơ sở ở Hà Tây nhưng họ chỉ làm tăm để dệt mành chứ không làm tăm quế. Các trang mạng đưa tin không chính xác như vậy là tiếp tay cho cạnh tranh không lành mạnh, người sản xuất chúng tôi gặp rất nhiều bất lợi.

Nhưng gần đây kết quả kiểm nghiệm cho thấy đúng là tăm có hoá chất?

Năm 2010, lượng tăm của Trung Quốc nhập vào nhiều đến mức kỷ lục. Các báo đăng đến tháng 11/2010 đã có 1.118 tấn tăm được nhập về (chưa tính các cửa khẩu ngoài Bắc). Tuy nhiên, trên thị trường không hề có tăm nhãn mác Trung Quốc mà toàn nhãn mác Việt Nam. Có nhãn mác không ghi xuất xứ hàng hoá, không ghi địa chỉ rõ ràng, lại có loại có cả biểu tượng huy chương vàng... Có loại tăm có mùi chua, cắn vào thấy vị hơi đắng và không có mùi quế. Mang mẫu lên Tổng cục đo lường chất lượng để kiểm tra, kết quả là hàm lượng hoá chất Na2SO4 rất lớn, vượt quá tiêu chuẩn cho phép.

Mang mẫu đi kiểm tra là tự cơ sở mình làm?

Tự chúng tôi làm. Việc thông tin sai mình cũng phải đến tận nơi tìm hiểu. Phải nhờ luật sư, rồi mình lại phải mất tiền để đăng lại thông tin. Ngay cả khi phát hiện ra có tăm giả nhãn hiệu Bình Minh, chúng tôi đã tự điều tra được nơi làm giả ở Hải Dương. Sau đó mời bên công an, thị trường tới xử lý. Đó là gia đình nông dân, nhà cửa thì xập xệ, có máy móc gì đâu, họ chỉ mua tăm cân trên thị trường về rồi dán nhãn mác của mình vào. Mình đến thì họ xin xỏ. Rồi cũng chẳng xử lý được. Mà mọi chi phí đi lại mình phải chịu cả.

Không ngờ cái tăm nhỏ thế mà cũng nhiều chuyện phức tạp quá!

Những chuyện đó đã thấm gì, tôi đã từng bị gọi điện khủng bố, bị đe dọa đốt xưởng... Hồi tháng 6/2009, có một người Trung Quốc nói được tiếng Việt đến đặt vấn đề mua thương hiệu của Bình Minh hoặc liên doanh theo kiểu họ xuất tăm cho mình chỉ cần đóng gói bán...

Chúng tôi không thể chấp nhận vì phải giữ thương hiệu của mình. Đến tháng 9/2009, nhiều mạng điện tử đăng tin tăm tre ở phố Tôn Đức Thắng và phố Khâm Thiên tẩm hoá chất (ở Khâm Thiên chỉ có cơ sở của tôi có đăng ký nhãn mác nơi sản xuất).

Tất nhiên sau đó chúng tôi đã yêu cầu các tác giả phải đính chính, nhưng mình bị thiệt hại nặng nề. Đầu năm 2010, công nhân của 4 xưởng của tôi phải nghỉ việc gần hết. Trước là 274 người, nay cả giám đốc, công nhân chỉ còn 23 người. Chúng tôi phải trả lại chứng chỉ ISO vì không đủ trả lương cho cán bộ quản lý. Mới đây đã phải bán đi một dàn máy 280 triệu đồng để lấy tiền trang trải. Tôi cho đấy là kiểu cạnh tranh không lành mạnh.

Không biết bảo vệ nhau

Khó khăn nhiều thế, ông có nghĩ là sẽ thôi không làm nữa?

Đã có lúc tôi nghĩ thế. Vợ con không muốn cho làm nữa. Nhiều đêm ngủ cứ giật mình. Nhưng nghĩ lại tiếc công gây dựng, máy móc, công nghệ mình đầu tư nhiều thế mà bỏ đi thì phí vô cùng. Rồi cán bộ công nhân đều là con cháu, bạn bè, bỏ sao được. Hiện nay, chúng tôi chỉ sản xuất cầm chừng tăm và đũa cho các nhà hàng, khách sạn và làm chân hương xuất sang Ấn Độ. Mà nguyên liệu cũng đang rất thiếu. Kinh doanh ở ta khó khăn lắm!

Vậy là mình chấp nhận thua?

Đúng là thua ngay trên sân nhà. 1kg tăm nhập về bán 19.000đ, đúng bằng giá nguyên liệu để làm 1kg tăm của chúng tôi. Thế thì cạnh tranh làm sao được. Chỉ buồn vì hàng của mình tốt thì lại không bán được, trong khi dân mình lại đi dùng tăm nhập về kém chất lượng, có hoá chất. Đau một nỗi họ lại nhập tre của mình về rồi xuất tăm sang. Tình trạng chặt tre để bán nguyên liệu thô hiện đang rất phổ biến.

Dù hiện nay chúng tôi đang phải làm chân hương để tồn tại, nhưng tôi thấy cách làm này vẫn là xuất thô, không hiệu quả vì quá lãng phí nguyên liệu không tận dụng được lợi thế.

Không chỉ tre mà còn rất nhiều thứ chúng ta đang xuất thô!

Tôi thấy cách quản lý của ta còn rất lỏng lẻo. Chúng ta đang khuyến khích người Việt Nam dùng hàng Việt, nhưng lại không bảo vệ các nhà sản xuất. Từ thứ nhỏ như cái tăm, trong nước sản xuất được, tại sao vẫn cho nhập nhiều đến thế.

Ngay cả nguồn nguyên liệu cũng chưa có chính sách bảo vệ. Nông dân thì cứ được giá là họ bán, là chặt theo kiểu tận thu, tre non cũng chặt. Mà giống tre nếu chặt cây non dưới 6 tháng thì sẽ không có măng, không mọc kịp. Nguy cơ mất rừng không còn xa nữa. Cũng thật buồn là người Việt Nam ta không biết bảo vệ nhau, cứ làm ăn theo kiểu chụp giật, cứ thấy lợi là làm, bất chấp việc tiếp tay đưa hàng kém chất lượng ra thị trường, giết chết những nhà sản xuất chân chính.

Xin cảm ơn ông. Chúc ông sớm vượt qua những khó khăn này!

Nhật Minh (thực hiện)

Link to full article

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Vai trò chiến lược của giám đốc doanh nghiệp.

Câu hỏi nghe có vẻ đơn giản này tuy nhiên để trả lời một các xác đáng và nhất quán trong doanh nghiệp không phải lúc nào các “ông, bà” Chủ công ty đều nắm rõ và thực thi đúng những vai trò này.


Ngày nay trong thời đại cạnh tranh, thế giới ngày càng phẵng hơn thì việc cạnh tranh của các công ty ngày càng khốc liệt và chính yếu tố chiến lược của người “đầu tàu”, giám đốc Công ty ngày càng phải thể hiện được rõ nét cũng như thể hiện được tính hiệu quả của chiến lược đã vạch ra. Vai trò chiến lược của Doanh nghiệp có thể tóm tắt qua những vai trò gồm: Sáng tạo ra giá trị, Xây dựng chiến lược, thực thi chiến lược, yếu tố tổ chức và tạo động lực cho nhân viên.

1.
Sáng tạo ra giá trị:
  • Đây là yếu tố quan trọng nhằm tạo ra sự cạnh trang mang tính bền vững (sustainable competitive) cho doanh nghiệp, công ty muốn đứng vững trên thị trường và thu hút được nhiều khách hàng trung thành thì cần phải sáng tạo ra những giá trị mà đáp ứng được mong muốn hoặc ngoài những mong muốn hiện tại của Người tiêu dùng.

  • Lấy Sony làm ví dụ, thì khi nhu cầu con người đang rất “sung sướng” khi được đáp ứng được yếu tố nghe nhạc thông qua máy cát sét (cassette player) và lúc đó cũng chưa ai nghĩ sẽ có một loại máy nghe nhạc mà có thể mang đi bất cứ đâu, nhưng lúc đó Sony đã sáng tạo ra giá trị mong muốn thầm kín (Insign) của khách hàng, đó là sản phẩm Sony Walkman, một sản phẩm mà khi tung ra đã tạo ra một giá trị mới cho khách hàng và sáng tạo ra được xu hướng tiêu dùng mới của xã hội.

  • Hoặc trước đây khi chưa có Iphone thì trong chúng ta chưa biết đến công nghệ màn hình cảm ứng (touchscreen technology), nhưng ngày nay công nghệ này đã sáng tạo ra một xu thế mới cho điện thoại di động và điều này làm cho Iphone trở thành thương hiệu Smartphone hàng đầu thế giới trong thời gian gần đây.

  • Và để thành công lâu bền thì yếu tố sáng tạo ra giá trị là điều rất cần thiết và cốt lõi cho chủ doanh nghiệp trong con đường tồn tại và phát triển bền vững của mình.


2. Xây dựng chiến lược công ty.
  • Một công ty muốn tồn tại và phát triển cần phải có Chiến lược công ty (corporate strategy), một công việc cụ thể và cần thiết tuy nhiên không phải doanh nghiệp nào cũng sẵn sàng đầu tư cho việc này, như một đoàn tàu phải có ga đến thì công ty cũng vậy cần phải có một định hướng cụ thể, phù hợp và hiệu quả.

  • Thông thường thì các Chủ doanh nghiệp cảm thấy hoặc nắm bắt một xu hướng, một nhu cầu nào đó hoặc thậm chí là khát khao làm giàu… Thế là mở ra công ty và hoạt động. Trong quá trình phát triển thì đôi khi thuận buồm xuôi gió và vượt qua cam go để thành công, nhưng cũng không ít doanh nghiệp thất bại từ trong “trứng nước” do thiếu định hướng chiến lược.

  • Hoặc có một trường hợp khác là cho dù có chiến lược phát triển cụ thể, nhưng trong quá trình phát triển thì bị tác động bởi nhiều yếu tố “quyến rũ khác nên lại đi xa thế mạnh cốt lõi hoặc là ngành nghề kinh doanh chính (core business) của mình và rồi cũng gặp khó khăn, mà bài học này chúng ta thấy rất rõ ràng trong thời kỳ kinh tế suy thoái hiện nay, hàng loại các doanh nghiệp có “đuôi” là “land”, là “security”… đều đồng loạt gặp khó khăn hoặc co cụm lại để tồn tại, tránh bão.

3.
Thực thi chiến lược.
  • Việc thực thi chiến lược nghe có vẻ đơn giản hơn những vấn đề đã nêu trên, vì chỉ có việc làm theo định hướng chiến lược thì có gì đâu mà khó, mà đáng nói!, Công ty đã có mục đích, hướng đến chỉ có thế mà làm thôi. Ấy vậy mà không đơn giản tý nào nào cả!.

  • Trong quá trình điều hành công ty, các Chủ doanh nghiệp lại gặp phải vấn đề “Sự vụ” hàng ngày lôi kéo và đôi khi lo toan chạy theo “Cơm gạo” hàng ngày nên lại quên đi mình đang có một con đường cần phải đi để đến đích.

  • Hoặc Chiến lược đã được xây dựng cụ thể, đầu tư bài bản, nhưng lại được xếp vào tủ cất vì xem như là một “bảo bối” mà chỉ có Giám đốc mới được biết. Từ đó không có sự đồng thuận của cấp dưới để cùng triển khai.

4.
Yếu tố tổ chức.
  • Khi mới thành lập, thông thường các doanh nghiệp có thói quen sử dụng nhân sự trong gia đình, họ hàng quen biết để dễ tin tưởng hoặc “sai khiến”. Nhưng theo năm tháng một khi doanh nghiệp phát triển thì dường như “cái xác lớn hơn cái áo” thế là đôi khi các Chủ doanh nghiệp lại gặp lúng túng trong việc tổ chức công ty sao cho phù hợp.

  • Những người trước đây cùng đồng cam cộng khổ với công ty, giờ đâu hiển nhiên trở thành “công thần”, “cây đa cây đề” trong công ty, mà cùng đóng góp một phần không nhỏ vào sự chậm phát triển của Công ty, nhưng đôi khi Chủ doanh nghiệp không biết phải xử lý “Bên tình, bên lý bên nào nặng hơn” hoặc xử lý như thế nào cho phải đạo. Và dần dần làm mất cơ hội hoặc lợi thế cạnh tranh của công ty trên thương trường. Bằng chứng là nếu chúng ta chịu khó nhìn xung quanh thì có rất nhiều công ty thấy “nuôi hoài không lớn”, trong cộng đồng doanh nghiệp phát triển của Việt Nam ngày nay.

5.
Tạo động lực cho nhân viên.
  • Một yếu tố không kém phần quan trọng trong vai trò của giám đốc doanh nghiệm đó là yếu tố tạo động lực cho nhân viên.

  • Một công ty phát triển không thể tách rời ra được bởi động lực nhóm, khi công ty còn nhỏ có thể Chủ doanh nghiệp kiêm nhiệm nhiều công việc, nhưng một khi đã trở thành công ty có tầm cỡ thì không thể làm mọi việc hoặc cũng không thể “Cầm tay chỉ việc” cho từng nhân viên được.

  • Chính điều này nên Giám đốc doanh nghiệp cần phải có định hướng cụ thể nằm tạo động lực cho nhân viên cấp dưới của mình để cùng phấn đấu, cùng nhìn về một hướng để phát triển. Việc tạo động lực, sự hứng thú cho nhân viên khi làm việc là yếu tố không kém phần quan trọng trong quá trình phát triển bền vững của công ty.

Lẽ dĩ nhiên các Công ty Việt Nam không phải chỉ tồn tại những điểm yếu kém, các vấn đề nêu trên chỉ mong muốn có một “góc nhìn khác” để có các Công ty tự nhìn lại mình để tốt hơn, hoàn thiện hơn.


Vương Thanh Long, www.strategy.vn
Bài viết trích đăng trên Doanh nhân Sài gòn, Tất cả những ý kiến chỉ mang tính cá nhân, chủ quan của tác giả.

Link to full article

Ủng hộ từ thiện Chương trình từ thiện “Những Cây Cầu Yêu Thương” đi anh em ơi

ừ một bài báo nói về các em nhỏ ở Quảng Bình, mỗi ngày phải nhờ cha mẹ cõng hoặc tự lội qua sông đi học sau khi đã vượt 40 km đi bộ, nhiều nhóm bạn trẻ đã cùng nhau tổ chức nhiều hoạt động từ thiện để có thế giúp các em xây một cây cầu để có thể dễ dàng qua sông. (Nguồn bài báo Tuổi trẻ : http://tuoitre.vn/Giao-duc/461550/De...ng-me-cha.html)

Cũng trên tinh thần là góp phần vào xây dựng nền giáo dục Việt Nam, làng ZAG (http://www.zagvillage.org )quyết định sẽ phối hợp với nhóm từ thiện Chân Trời Việt (http://viethorizonclub.org/) để quyên góp tiền xây dựng cây cầu cho trẻ em vùng Bồng Lai (Quảng Bình) có thể yên tâm đến trường.

Click the image to open in full size.

Dựa trên tinh thần đó, BĐH Làng ZAG chính thức thông báo tổ chức đêm nhạc “Bản Tình Ca Cho Em”, một đêm nhạc trữ tình, lãng mạn. Toàn bộ chi phí cho đêm nhạc sẽ được quyên góp cho để xây cầu cho các em qua sông.

Thời gian đêm nhạc: 19h00 ngày thứ sáu, 9/12/2011.

Địa điểm: Olive Café, 84 Trần Huy Liệu (ngã tư Nguyễn Văn Trỗi – Trần Huy Liệu)

Danh sách ca sỹ: Hoàng Bách, Thụy Vũ, Thanh Lan...
Giá vé: 100.000 đồng/1 người.

Mong anh em IPL ủng hộ nhiệt tình nhé!!!

Link to full article

[Kỹ năng] Cao thủ tin học văn phòng

Hì hì, các bạn trên 4r đa số là dân văn phòng, có nhiều "tuyệt chiêu" lắm... Mình mở ra góc này để các bạn chia sẻ những điều tâm đắc, những trường hợp nan giải các bạn đã giải quyết được. Biết đâu các bạn của mình cũng gặp phải trường hợp đó mà đang loay hoay thì sao?

Cảm ơn nhiều nhé...

Topic rất hy vọng có sự góp mặt của: Vsky; Huong Thu; NguyenAnhTuan213; Shineton; AnhTuanA; Ken; HoThiKimLan; ntlphuongftu, nguyenbaqua; badboyengineer; qtheboss; phihai... cùng vô số cao thủ khác chưa ra mặt.

Link to full article

COPYWRITER – TÂM SỰ NGHỀ VÀ NGƯỜI

Photobucket

TYM đã gặp rất nhiều người ngộ nhận về nghề Copywriter “Viết 1 câu, ăn 1 năm” nên khi nhận được bài viết này từ anh Vũ TYM thì mừng rơi nước mắt. Bạn đọc TYM cùng nhau xem làm Copywriter sướng cỡ nào qua chia sẻ của anh nhé.

————————

Làm đĩ


“Làm đĩ” của Vũ Trọng Phụng viết vào năm 1936 trong một bối cảnh xã hội hỗn loạn Tây hóa, cùng với Số Đỏ, Lục Xì, Giông tố và những tác phẩm khác của ông như những thùng thuốc nổ quăng vào giữa xã hội thực dân lúc bấy giờ.

Những năm cấp III, theo ký ức của tôi, chỉ có một phần của “Số đỏ” được đưa vào giảng dạy trong các tiết văn, những buổi học ngáp dài ngáp ngắn với lời thao giảng ru ngủ của các thầy cô dạy văn, tuyệt nhiên chẳng để lại chút ký ức tốt đẹp của bọn học trò chúng tôi đối với các môn học dở hơi ấy. Cho đến khi thật sự vào đời thì chúng tôi mới tìm lại đọc những tác phẩm ấy dưới góc nhìn của mình, và tự tìm thấy những cảm nhận rất riêng với đôi mắt thích thú của mình.

Làm đĩ, xã hội xưa và nay không xem nó như một nghề nghiệp, mà chỉ cố gắng dùng mọi thứ xấu xa khác để gán cho nó những tội ác về mặt đạo đức trên khắp các phương tiện thông tin đại chúng. Về mặt pháp luật, những gì liên quan đến “nghề” này đều bị cho là phạm pháp, là tệ nạn xã hội.

Trong bài viết này, tôi không định chia sẻ những khái niệm đạo đức ở đây. Là do tuần rồi, một agency (công ty cung cấp dịch vụ truyền thông/quảng cáo) gọi đến để phỏng vấn cho vị trí Copywriter. Và nhà tuyển dụng dễ thương ấy đã mở đầu câu chuyện phỏng vấn bằng việc nói về “nghề đĩ”.

Đối với những bạn có mong muốn làm việc trong ngành quảng cáo, hoặc ít ra nếu bạn muốn quan tâm thử xem dân quảng cáo thì làm gì, phong cách sống họ như nào, làm việc ra sao, hoặc muốn theo dõi xem một buổi phỏng vấn diễn ra theo trình tự nào, hoặc đơn giản chỉ tò mò xem có gì ở đây cho bạn đọc… dù gì đi nữa, cứ đọc và trao đổi bạn nhé. Tôi biết rằng những gì tôi viết ra đây sẽ giúp ích cho bạn ít nhiều.

Với một người bình thường, việc phát âm từ “đĩ” ra khỏi mồm cũng là một nỗi xấu hổ rồi, thực khó nhọc để dùng nó cho việc gì đó, có lẽ một vài bạn sẽ khó chịu, tôi rất xin lỗi về sự bất tiện này, nhưng chúng ta đôi khi muốn trưởng thành hơn, phải học cách thoát khỏi ngữ cảnh của những nguồn thông tin chúng ta tiếp xúc, bạn hãy thư giãn và loại ngay hình ảnh những cô gái đứng đường ra khỏi đầu mình, rồi tôi sẽ tiếp tục câu chuyện của mình.

Tôi đã quen với cách nói chuyện của dân trong ngành, đặc biệt là các agency quảng cáo. Nếu ngày nào đó mà người bạn đồng nghiệp của bạn trong agency không la làng lên “…Em mới bị 3,4 đứa khách hàng đè ra hiếp dâm”, “Đ.m sao lại có đứa ngu như thế…”, hoặc đại loại “Trời ơi, tôi muốn làm tình cho đỡ bất bình..” thì có lẽ ngày đó agency đó sẽ chết. Văn hóa giao tiếp đôi khi hơi “tục tĩu” nhưng căn bản chẳng gây hại cho ai cả, họ cũng chẳng có “làm tình” hay “hiếp dâm” ai cả, chỉ đơn giản la làng xả stress thôi mà, hoặc chửi thề để ý tưởng tìm về, he he.

Quay trở lại căn phòng phỏng vấn, anh Managing Director bước vào, đưa tay ra bắt rồi ngồi ngay vào việc, đầu anh không một sợi tóc, tay xăm trổ một vài hình nghệ thuật mà tôi chẳng kịp quan sát, xăm hình và đầu trọc thì thật sành điệu, tôi nghĩ thầm thế. Anh mặc chiếc áo thun và quần jean cũ mèm, giản dị. Sau khi tìm hiểu sơ qua, anh bắt đầu câu chuyện:

Em có một cái tên đẹp, chào người 4 họ không tên. Em có 2 phút để giới thiệu về mình, Lê Vũ là ai?”

Tôi cười, tôi không biết tên mình có đẹp hay không, tôi chỉ biết rằng anh đã đúng khi nhận xét về tên khai sinh của tôi, toàn là họ, bạn bè tôi cũng nói thế. Tôi chia sẻ về về công việc mình muốn làm, những tham vọng mà mình đang theo đuổi, và đi đến kết luận, “Lê Vũ chính là những gì anh ta làm được và là những gì anh ta muốn trở thành, con người em ở hiện tại là kết hợp 2 yếu tố đó.”

Có vẻ anh rất hứng thú với câu trả lời đó, anh hỏi tôi liền, “Tại sao em không giới thiệu em học gì, ở đâu như bao bạn khác?… Tôi chưa kịp trả lời, thì anh lại hỏi tiếp (vu vơ) “Ủa sao học Bách Khoa mà ra làm marketing/advertising? Vậy là làm trái nghề em hả?

“Dạ, không” – tôi nhanh nhẩu, “Có lẽ học trái ngành thì đúng hơn, do em tiếp xúc với môi trường marketing từ năm 2 đại học rồi anh ạ.”

Có một khoản lặng vài giây, rồi anh liền nghiêm túc hơn, bắt đầu “dằn mặt”:

“Không biết mấy anh chị đi trước đã gieo vào đầu các bạn trẻ những mộng tưởng gì về nghề copywriter này, mà hầu hết, anh gặp toàn các bạn trẻ tự cho mình là tài năng, lao động hời hợt, tưởng làm nghề quảng cáo thì phải ăn trắng mặt trơn, ngồi mơ mộng, tài năng thì cũng không, mà đam mê cũng không, rồi cũng chẳng biết đi về đâu. Làm gì có nghề nào “ăn trắng mặt trơn” phải không em?

Nghề nào cũng phải lao động bằng sức của mình, vinh quang được đổi lấy từ mồ hôi, nước mắt và cả máu. Copywriter không phải là một nghề dễ dàng, không phải muốn là làm, không phải ngồi suốt ở văn phòng để hưởng lương, không phải cứ viết là có thể đổi chữ lấy tiền.

Copywriter cũng giống như làm đĩ. Làm đĩ thì người ta dày vò thân xác mình, làm Copywriter thì nó dày vò, bào mòn đầu óc em, ít người sống thọ với nghề, nó không hào nhoáng như họ tưởng.

Mà cho dù có làm đĩ, cũng phải lao động bằng chính công sức của mình, coi như anh là Tú Bà đi, thì chẳng có Tú Bà nào muốn tuyển một con đĩ chỉ muốn ăn trắng mặt trơn nằm không hưởng đồng tiền? Và trong ngành này, anh đã gặp nhiều loại muốn ăn trắng mặt trơn, mơ mộng hão huyền, thiếu năng lực, thiếu cả đam mê, nói thật anh ngán các bạn trẻ tới tận cổ.”

Quảng cáo và nghề copywriter

Quay trở lại vấn đề, em quan niệm thế nào về quảng cáo?

Quan niệm của em là cho dù làm việc trong ngành nào đi chăng nữa, thì muốn lấy đồng tiền của thiên hạ, thì phải cung cấp giá trị tương đương, thậm chí còn hơn. Tiếp nữa, làm quảng cáo thì càng phải nói thật, quảng cáo không phải là nói láo ăn tiền, mà chính là cung cấp thông tin giá trị cho người tiêu dùng để giúp họ lựa chọn những sản phẩm có giá trị cho cuộc sống của họ….” (Nếu bạn nào đọc quyển Nghệ thuật bán hàng bậc cao của Zig Ziglar, ông cũng có quan niệm về nghề sale cũng tương đương vậy, bán cho khách hàng thứ họ thật sự cần, chứ không phải bán cho họ thứ họ mua về rồi lại vứt đi.)

Thấy anh mỉm cười và đỡ căng thẳng hơn, tôi có niềm tin là quan niệm của mình được chấp nhận phần nào. Anh gật đầu vỗ đánh đét trên mặt bàn, “Đúng!, những tưởng làm quảng cáo thì ăn nói lừa lọc, nhưng không! Người làm quảng cáo càng giỏi, càng phải nói thật, nói thật, thật đến mức người ta không thể tin nổi, đó mới gọi là quảng cáo đỉnh cao…

Cái khái niệm này nghe lạ quá, tôi thấy cũng có lý, lòng chợt nghĩ, về nhà ngẫm và tìm thêm tài liệu sau xem sao.

Copywriter là một nghề hết sức thú vị, nhưng cũng không ít trái đắng và cực nhọc.  Hôm nay em phải  thương bác nông dân vì cánh đồng bị sâu đục phá. Mai thương chị nội trợ không biết chọn loại bột nêm gì để nấu cho chồng một bữa ăn thật ngon. Mốt nữa, thì đứng đường để tìm nguyên liệu cho campaign về “nồi cơm điện”. Ngày khác nữa thì thì mua bao cao su về thổi bong bóng, cắn thử một viên thuốc trị bệnh trĩ thử xem có đắng không rồi tự hỏi tại sao người ta không dùng?

Có hôm, khách hàng gọi điện, bảo sao viết quảng cáo bia mà như viết quảng cáo sơn môi, viết kịch bản quảng cáo nước mắm mà tưởng bán nước hoa, viết bài ủng hộ từ thiện mà tưởng tuồng cải lương… Tại sao viết slogan cho nhãn hàng thời trang mà như quảng cáo cho Dừa bến tre, trái to trái nhỏ, 3 vòng bằng nhau?  v.v…”

Anh dừng lại ở đó, và bắt đầu lục lọi profile của tôi, chúng tôi trao đổi sơ qua thêm một vài thứ. Và ngồi thảo luận với nhau xem những tố chất gì cần cho nghề copywriter, trên quan điểm của anh, và anh khuyến khích tôi chia sẻ quan điểm của mình.

Tôi chưa dám chắc Copywriter có phải là một đam mê lớn nhất của mình không, nhưng tôi đã chuẩn bị cho công việc này hơn 2 năm nay, từ ngày còn làm freelance, cho tới việc tham gia vào một vài cộng đồng để viết bài gây dựng mối quan hệ và kiến thức. Và bởi đam mê là sự kết hợp của nhiều yếu tố về năng lực, sự công nhận, niềm yêu thích và cả thời gian nữa.

Chúng tôi thống nhất với nhau, dân quảng cáo phải sáng tạo song song với đam mê, tức là phải đam mê sáng tạo, và sáng tạo ra đam mê, nếu không , khó mà sống thọ trong nghề, không yêu nghề, thì không thể sáng tạo, không biết sáng tạo, sao mà yêu nghề.

Tiêp theo, những CW trẻ tuổi có đầy đủ đam mê và tài năng, thì lại thiếu một “bộ bí kíp”, đó là lòng trắc ẩn, sự nhạy cảm, tinh tế cần thiết kết hợp với khả năng quan sát nhạy bén. Những điều đó hoặc là không có ở một người, hoặc là đi kèm với nhau đủ bộ ở  một người. Đây là một yêu cầu giúp cho người làm quảng cáo kiếm được những nguyên liệu trong cuộc sống để tạo nên những tác phẩm sống động và hiệu quả.

Nhà tuyển dụng yêu cầu tôi lấy ví dụ thực tế từ bản thân để chứng minh điều đó. Tôi chẳng biết kể gì, việc nhớ lại một câu chuyện kể chứng tỏ mình sáng tạo, tôi bí. Tôi lấy làm liều, kể cho anh nghe câu chuyện về Gấu trúc Po trong Kungfu panda. Một câu chuyện về ước mơ, về những triết lý của người Trung Hoa ẩn sâu trong từng lời nói, diễn hoạt của nhân vật, định nghĩa về định mệnh, sự khó khăn trong cuộc sống và biết cách vươn lên thế nào từ chính bản thân mình. (có lẽ cần một buổi educine mới nói hết được).

Anh có vẻ khoái, anh liên tục thể hiện cái khuông mặt ánh lên những tia nhìn thú vị như một đứa trẻ khám phá những điều mới, những gì chúng tôi trò chuyện tự dưng trở nên sống động hơn bao giờ hết, có lẽ anh cũng có những triết lý kinh doanh hay triết lý sống gần như thế, vậy nên anh thích thú.

Anh bảo anh đã đọc blog của tôi và thấy làm thú vị, anh hỏi tôi nếu nhìn một người có đoán được MBTI của người đó không, tôi bảo, hãy kể cho tôi nghe về những thói quen trong công sở của anh, tôi mới có thể đoán tương đối gần đúng, còn nếu không biết gì về đối phương mà đoán qua mặt mũi tướng tá, chắc chỉ có nhân tướng học mới có thể làm điều đó, mà nhân tướng học thì cũng chưa chắc là đúng. MBTI phải dùng một bài test kiểm nghiệm mới nên kết luận.

Anh hỏi tôi có biết 7 loại hình trí thông minh không, tôi bảo thực ra có hơn 300 loại hình thông minh lận, nhưng 7 cái là căn bản nhất để nhận biết các loại khác. Anh bảo tôi liệt kê những loại hình tôi có, tôi bảo  (1) logic – toán học, (2) Ngôn ngữ, (3)  Nội tâm. Tôi bảo, tôi không nhớ hết, “nhưng em còn biết chơi tốt guitar, về giọng hát cũng không tệ, có thể nói em có được lợi thế về mặt âm nhạc, nên em sẽ liệt kê nó vào cho thêm phần hoành tráng cho câu trả lời”.

Có vẻ “Nhà tuyển dụng” rất thích thú với cây guitar, anh hỏi rất kỹ tôi đã học bao lâu, tự học hay học thầy, việc chia sẻ thông tin tự học guitar làm anh rất ngạc nhiên, có lẽ tự học một nhạc cụ đối với một số người là cực kỳ khó khăn, tôi biết, vì tôi cũng đã thử tập Sáo trúc, kết quả chẳng đâu vào đâu cả.

Anh hỏi cả dòng nhạc tôi nghe, cũng may mắn tôi cũng biết nghe nhạc chút đỉnh và kịp giới thiệu cho anh dòng Slow rock, Ballad, Golden-Pop music (thường gọi là nhạc bất hủ), Power, tôi không biết tí gì về nhạc Việt, chỉ biết Nhạc Trịnh lời ca đẹp, khoái giọng Bằng Kiều, Lê Hiếu, Phi Hùng và ghét phải BỊ nghe “Chàng khờ thủy chung” hay đại loại là ”Người ấy và anh em chọn ai”.

Anh hỏi,”em nói em rất nữ tính phải không? Đó là anh đọc trên blog của em”. Tôi cười, bảo bài trên blog là của một anh copywriter khác viết. Anh cw đó chia sẻ là làm nghề quảng cáo nên nữ tính để thấu hiểu được cảm xúc của chị em phụ nữ, để có góc nhìn tổng quát về cuộc sống, hiểu nhiều hơn về nhu cầu của phái đẹp, từ đó cho ra những mẫu thông điệp mang lại hiệu quả cho chiến dịch của mình. (thật ra thì tôi thích vô tính hơn để khỏi phải vướng bận chuyện tình cảm).

Anh bảo sống mà không yêu thì thật chán, anh hỏi tôi đã yêu ai chưa. Tôi bảo tôi ĐÃ TỪNG yêu, và có lẽ là đang yêu. Anh bảo tình yêu giữa nam và nữ luôn đẹp nhất, tôi cười, tình yêu thì đẹp, người đang yêu cũng đẹp.

“CD (Creative Director – Người mà CW phải làm việc chung nhiều nhất) là người Mỹ, em sẽ ”ăn nằm ngủ nghỉ” với người này như vợ chồng, hiểu rõ tính tình của nhau, làm việc về ý tưởng nhiều nhất cũng với CD…”

Tôi cũng đã biết trước mình phải làm việc với CD liên tục như hình với bóng, nhưng quả thật nếu là người Mỹ thì thiệt là ngại, tôi đành bảo thật, English giao tiếp của tôi không tốt, không quen. Anh hỏi, “bao lâu thì em có thể cải thiện vấn đề đó, ít ra cũng trình bày ý tưởng của mình, hoặc bảo vệ ý tưởng của mình được?”.

Tôi không sure lắm, nhưng làm liều, bảo là dưới 2 tháng là hiểu. Anh có vẻ cần một lý do gì đó thuyết phục hơn, thế là tôi bảo,”…thực ra nội dung khi giao tiếp, chỉ có 7% về mặt ngôn từ tạo ra ý nghĩa đoạn hội thoại, còn lại hơn 35% là giọng điệu, hơn 55% là ngôn ngữ cơ thể, vậy nếu em chưa làm cho CD hiểu, thì em sẽ học múa cột, múa lửa, múa lân, em nghĩ rồi CD cũng hiểu…” (cũng may đã được học điều này từ trước để còn mà trả lời những câu hỏi khó đỡ).

Anh bảo là rất thú vị, CW là một nghề rất kén người , vừa đòi hỏi tinh tế nhạy cảm, vừa cần phải nam tính vừa cần phải nữ tính, vừa phải suy nghĩ logic mà vừa phải mơ mộng tưởng tượng…. Những thứ đối lập ấy cần dung hòa trong một con người để giúp khách hàng có được những thông điệp truyền thông thật ấn tượng và mang lại hiệu quả.

Chúng tôi cùng nhau vẽ ra những tố chất căn bản cần thiết của copywriter, nếu thiếu những điều đó, chắc chỉ có thể làm khá, chứ đừng nói đến chuyện trở nên xuất sắc trong nghề.

Với những bạn nào yêu thích nghề quảng cáo, bạn có thể khởi đầu bằng việc dùng google để search những job description về vị trí mà bạn mong muốn sau này làm, từ JD đó, bạn sẽ biết được là mình cần bổ sung những kỹ năng gì, học hỏi thêm những kiến thức gì. Tuy nhiên, đó chỉ là bề nổi, điều quan trọng là bạn phải xác định từ đầu như tôi đã đề cập ở trên, không có nghề nào dễ dàng cả, bạn cần khả năng, tố chất, và cả đam mê nữa, hãy để đam mê dẫn dắt bạn, đừng để vẻ bên ngoài của nghề nào đó dẫn dắt bạn, điều đó không an toàn đâu.

Đây là buổi phỏng vấn dài nhất mà tôi từng tham gia, với 3 tiếng 30 phút, và có những điều thú vị khác mà tôi tạm thời chưa nhớ ra hết để chia sẻ với bạn.

Khi tới dự phỏng vấn, bên nhà tuyển dụng cũng có thể sẽ kiểm tra bạn qua một bài test viết slogan, một kịch bản TVC (Television Video Commercial – lượt dịch là video quảng cáo) hoặc một câu headline nào đó v.v.. Bài test của tôi là 3 slogan cho một cái print ad về thuốc tây và một kịch bản TVC về condom.

Có không những đam mê bất tận?

Đây là câu cuối cùng tôi đã được chia sẻ và tôi chia sẻ lại với các bạn, tôi nghĩ nó rất có ý nghĩa và quan trọng. Anh MD bảo tôi, “anh thấy em có đầy đủ năng lực, và tố chất của một người làm CW. Thôi đừng mộng mơ nữa, phải mất bao nhiêu năm chuẩn bị nữa em mới dấn thân vào nghề này? Không bắt đầu thì còn mộng mơ đến bao giờ? Hãy bắt đầu, hãy dấn thân, hãy hành động, đừng đợi chờ.. Quan trọng là em có tin là mình làm được hay không?”.

Bạn đừng đợi đam mê tới rồi mới làm, làm đi, rồi đam mê sẽ tới.

Bạn đừng đợi cơ hội tới rồi mới làm, làm đi rồi cơ hội sẽ tới.

Bạn đừng đợi tài giỏi rồi mới làm, làm đi, rồi bạn sẽ tài giỏi.

Bạn đừng sợ và không làm, bạn làm đi, không làm gì mới là thứ đáng sợ nhất.

Bạn còn đợi bao lâu nữa, thôi đừng mộng mơ nữa, cứ can đảm dấn thân thôi.

Bạn sẽ không chết đói.

Bạn sẽ không cô đơn.

Bạn sẽ không thất bại, thất bại là không làm gì cả.

Muốn được hoa hồng, thì phải biết chịu đau vì gai.

Muốn được người đẹp, hãy giành lấy giang sơn để đổi lấy người đẹp.

Bạn muốn giang sơn hay người đẹp? Tùy bạn thôi, đã ai nói với bạn là bạn có thể có cả hai chưa?

Đánh “liều” với đam mê, thay vì có thể làm công việc cũ với sự an toàn cao? Đời mà, cứ trải nghiệm thôi, người đẹp rồi cũng sẽ tới, giang sơn rồi cũng sẽ tới. Bạn sẽ nói với người đẹp rằng, “Đây là giang sơn anh theo đuổi đam mê mà có được, em có biết, tình yêu là một dạng của đam mê, và em là đam mê của cả đời anh…”

Bạn sẽ không nhường người đẹp và giang sơn cho bất cứ ai đâu, đúng không?

Lê Vũ’s blog – 05/11/11

p/s: Buổi interview là có thật nha mấy bạn, trong bài viết tôi dùng hơn 40% nội dung từ buổi interview. Anh MD không có thành kiến hay ác ý gì về chuyện “cô gái đứng đường cả”, anh ấy chỉ lấy ví dụ thế thôi, mong bạn đọc không hiểu lầm :) .

Lược dịch:

*Copywriter: Người viết quảng cáo.

*Creative Director: Giám đốc sáng tạo (chữ Director thực ra có nghĩa khác hơn, nghĩa “đạo diễn” sẽ dễ làm cho bạn hình dung công việc của CD hơn).

*Agency: Công ty cung cấp dịch vụ truyền thông, quảng cáo.

*Freelance: công việc tự do, bán thời gian, thời vụ v.v…

*Job Description: Bảng mô tả công việc

Vũ TYM

Bạn nên đọc thêm các bài dưới:


Link to full article

Thêm 1 kênh bạn được hỗ trợ khởi nghiệp

Vô tình biết đến chương trình trò chuyện với anh Phạm Phú Ngọc Trai do BSSC tổ chức miễn phí, đã đi tham dự rồi nên giới thiệu thêm cho các bạn biết về tổ chức này
http://bssc.vn/index.php?option=com_...emid=2&lang=vi
BSSC viết tắt từ chữ Business Startup Support Centre - Trung tâm hỗ trợ thanh niên khởi nghiệp. BSSC được thành lập theo Quyết định số 4532/QĐ-UBND của Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh ngày 13 tháng 10 năm 2010 về tổ chức lại Trung tâm Thông tin tư vấn kinh tế Thanh niên thành Trung tâm Hỗ trợ thanh niên khởi nghiệp trực thuộc Hội LHTN Việt Nam – TP Hồ Chí Minh
Tại đây bạn sẽ được hỗ trợ để tư vấn việc thành lập doanh nghiệp, hỗ trợ việc vay vốn, và có thể thuê được văn phòng với chi phí rẻ nhất.

Link to full article

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

[IPL Business Lunch] Ăn trưa với anh Cao Tiến Vị

Cũng một năm rồi, kể từ ngày nội hồ sơ dự tuyển học bổng IPL. Cái "được" lớn nhất của quyết định này là túi tiền bị đốt cháy thảm thương khi dám "bỏ việc" ở Cá Sấu Hoa Cà và bắt đầu những tháng ngày lông bông không đồng lương ổn định, thậm chí cả không công việc. :P

Vậy mà; tiền thì thiếu thật, rất thiếu. mà cũng cà phê, lẩu thường xuyên... đến mức cái bụng bây giờ có kích cỡ kỷ lục suốt 25 năm qua; hic hic :((

Ngoài "quyết định bỏ việc", điều bất ngờ thứ 02 là được ăn trưa với anh Cao Tiến Vị - chủ tịch công ty giấy Sài Gòn và chị Hải Yến - giám đốc Marketing của VON, đơn vị chủ quản mạng xã hội Yume.

Click the image to open in full size.

Vì trong buổi ăn trưa hôm ấy, có mặt sự góp mặt của blogger Phúc Ròm, một cây viết chuyên về các thủ thuật tin học trên Yume, nên mình háo hức chờ bài tường thuật của cậu ấy, rồi quên bẵng luôn. Nay nhân dịp tổng kết cuối năm đem lên đấy khoe với pà kon chút chút...

Không biết các bạn khác thì sao, chứ mình tâm đắc nhất những điều sau trong buổi trò chuyện này:

1. Lời khuyên của anh Vị, một người thành đạt đi trước, dành riêng cho mình và những bạn tham dự

2. Cách nhìn nhận cuộc sống và quá trình dựng nghiệp của anh Vị

3. Quá trình làm việc cật lực, "trâu cày ngựa kéo" cùng những mảu chuyện thú vị trong cuộc đời do chị Yến kể.

Link to full article