1. đúng ra theo truyền thống Đức thì ông Santa đã đến hôm 6 Dec. rồi. tố 5 Dec. tui bẩu em vivu kiếm chỗ treo cái vớ của em để ông Santa cho kẹo, em ý cầm vớ lon ton treo ngay cửa ra vào phòng ngủ của tui (chứ không phải của em vivu). thế mới éo le chớ. Vậy mà sáng ra em cũng có một vớ đầy kẹo haribo, egg chocolates và mashmalow.
Thiệt ra là với tinh thần ăn chơi ngút ngàn thì Noel đã thực sự tới rồi, santa clause is coming to town rồi. Người Đức họ enjoy Xmas từ 4 tuần trước ngày xmas eve bằng truyền thống đốt đèn cầy vào chiều CN mỗi tuần, rồi tụ tập bạn bè, gia đình vừa uống trà, ăn bánh stollen hay cookies, vừa chơi board games hay tán dóc.
bởi vậy tui quán triệt tinh thần này lắm, nhà có gì mang hơi hướng xmas là bị xử từ từ hết rồi. Sunday vừa rồi – the 3rd advent – tui đã tự xử em stollen một mình cùng với gói trà Sencha vị thanh thanh, thơm ngào ngạt trong ánh nắng chói lòa của phương đông huyền bí.

2. Saigon một năm có vài ngày không khí mát mẻ 18oC, nắng trong, gió hiu hiu thổi.
môi trường ảnh hưởng đến tính cách con người
nếu đúng thế thì những ngày thời tiết đẹp như vậy, ngồi thu lu ở một góc nào đó góc đồng khởi – nguyễn du, ngắm nhìn nhà thờ đức bà trong nắng ấm thì lòng người phải chùng xuống, sống chậm 10 nhịp, và chậm chạp nghiền ngẫm cái concept “an lạc từng bước chân” của Thích Nhất Hạnh để fully enjoy từng moment của cuộc sống mang lại cho mình…vậy mà hổng được, tui phải vểnh ta ngóng chuyện bàn bên cạnh vì hàng xóm cứ oang oang qua điện thoại như nói cho cả thế giới biết rằng hàng xóm làm ở cty này, quen biết celebs này, nhà báo nọ, hot bloggers kia…sau đó không lâu có mẩu đối thoại
- một người đàn ông: “thời tiết đẹp như thế này sao em không uống cafe, thong dong ngắm phố phường một chút”
- cô ấy: “em ngồi một mình cafe không được, ngứa ngáy chân tay quá, phải móc điện thoại ra để gọi lung tung cho đỡ buồn”
cuộc sống đẹp, chỉ dừng lại vài nhịp ngắm nhìn lũ bồ câu lâu lâu bay té tát bên kia đường, chậm lại 1 nhịp fully tận hưởng vị cafe thơm trong cơn gió lạnh thì có lẽ sẽ không có những cú điện thoại oang oang với cường độ 500 decibel disturb những người bên cạnh, với tâm trạng như thế mình đang sống ở bangkok kẹt xe, nóng nực, ồn ào, bẩn thỉu…
3. Phần này không liên quan nhiều đến Xmas, nhưng tui phải viết ra không thôi hắt hơi một phát là quên
…đó là “personal matter” và “business matter”. Dân professional nó phân biệt 2 cái này rõ ràng lắm, thù hằn cá nhân, hận tình trong mưa hay hận kẻ bạc tình thì không nên mang vào business…business is business
Nghỉ học lâu rồi, nhưng tui vẫn nhớ hoài lời thầy dạy “hành xử sao đó với mọi người chung quanh, để sáng sớm khi nhìn vào gương không cảm thấy xấu hổ với bản thân mình”
saigon thì nhỏ, và nhóm media, marketing, pr thì lại càng nhỏ nữa…vì thế, nên ngó ngang, ngó dọc, ngó lên, ngó xuống trước khi quyết định làm bậy.
4. Có một thứ khá hay ho trong networking gọi là “connectors”
trong một party hay event được gọi là “networking” – tức là nhiều VIP tham gia để tạo network – thì connectors đóng vai trò khá quan trọng. Connectors mang VIPs tới và connect mọi người với nhau trong network của họ. Nếu 2 connectors mà quen nhau, thì cơ hội để network của 2 connectors sẽ connect với nhau sẽ khá cao, vậy là mục đích của event phần nào thành công.
Có nhiều event – thậm chí là event cực xa hoa và đẳng cấp – vẫn thất bại thảm hại vì khách mời tới ít, khách VIP không có mặt… tui tự hỏi, có bao giờ event agency hay PR agency nghĩ về concept này khi lên danh sách khách mời không? hay họ chỉ pick up những cái tên đình đám, nặng ký vào danh sách mà quên mất rằng bất kể cá thể nào cũng “belong to a group”? và những cái group này luôn có “connector”. Nếu agency biết “pull the right string” thì cả dàn đồng ca sẽ tự hát.
Never eat alone là một cuốn sách về networking rất hay, dù rằng có khá nhiều concept và suy nghĩ không phù hợp với văn hóa Vietnam, nhưng dù sao nó cũng rất bổ ích cho những ai mới tập tễnh vào thế giới networking.
Link to full article
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét