Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Văn hóa kinh doanh ở Hà Nội


Hà Nội Ăn Bẩn.....có Cháo chửi, giờ có cả Phở chửi.
Người xưa có câu "một miếng ăn là một miếng nhục" nhưng nghĩ ra thấy nghĩa đen kũng đúng mà nghĩa bóng kũng chẳng sai... hì hì.Đã mất tiền đi ăn kòn bị chửi mí chít nhục chứ.

Hôm trước có ông bác dưới Quảng Ninh lên thăm hai anh em dưới Hà Nội, cho hai anh em ra Đông Ngạc ăn cháo, ẹc mà chỗ Học Viện Tài Chính này lại có mỗi duy nhất một quán này nghon mới dở hơi chứ.

Bác mình gọi mỗi người một tô, bà chủ bảo " Ăn thì tự lại mà lấy" !! bác mình kũng tầm tuổi bà chủ chứ bộ, mà cũng Sếp hẳn hoi chứ có bô nhếch đâu. mũi mình đã hơi cay òy hô hô. Kìm chế một tí... nhưng mà thái độ với tất cả mọi người đều thế mới hay chứ... À Ha nhưng không phải ai kũng hiền đâu nhá. mấy anh sinh viên nhậu hơi say bị bà chủ chửi đổng kú quá đập tan quán ra nói chung là đồ đạc bay liển xiểng.. bà chủ may né kịp không kũng bay. Mình thấy bà ý bị trả giá hơi đắt đang định thương hại tí thì trời ơi tan tiệc hết khách chẳng chửi ai được, u liền quay sang mắng chị nhân viên" mày thế nọ... mày thế kia... khó nghe kinh khủng. Hỏi ra mí biết đây là quán cháo chửi cố truyền của Hà Nội. Hôm nào không chửi là bà ý kô chịu nổi dù là khách hàng hay thượng đế đi nữa, chửi tuốt...

Nhưng sao vẫn cứ ăn nhiều nhỉ, hay tại thích nghe chửi??? không có lẽ dân Hà Nội thích ăn bẩn...Quán lúc nào kũng đông khách mới chớ trêu chứ. Mấy anh Tây kũng kéo nhau ra ăn chứ, có lẽ là để học thêm chút văn hóa Lùn của người Việt.

Ờ thì có 1 quán cháo chửi đã đành,,, nhưng hôm trước đi học rẽ vào Học Viện Ngân hàng, thấy mấy hồ nước đẹp ghê cạnh khu Grand, bà chị rủ đi ăn phở, thấy khoai khoái là đồng ý liền. Hóa ra có cả phở chửi mới bùn chứ...

Trên biển ghi 30.000Đ/bát...Đến lúc ăn xong thu 80k...mà ăn có ra gì đâu, vài sợi Mì mới cả 3 miếng thịt bò mỏng dính,, nước phở có thể soi gương được. vẫn chấp nhận đắt nhưng phải đúng biển chứ. Đến lúc hỏi rất nhẹ nhàng về sự chênh lệch giá cả thì bà chủ trợn trừng mắt quát cho câu "Đã sinh viên lại còn đòi ăn phở"... không đỡ được chút nữa là mình đập nát cái chén uống nước rồi nhưng may mà chén nhựa đấy. uh nhiều ngừơi vào ăn đều choáng vì giá như thế đấy mà hổng hiểu ý đồ của cái biển ra sao nữa chắc là để lừa ngừời.. có mấy anh chị sv quen quen thì gọi là quán Phở Bóp... nhưng cái tên này có lẽ vẫn còn văn hóa hơn so với thái độ của bà chủ..... Bà ý kũng không kém phần long trọng nhá, chửi có bài bản hẳn hoi. Sinh viên thì câu chửi ấy phổ biến để làm nhục nhau, kòn mấy anh chị đi làm rồi thì khác. Chửi con gái một kiểu chửi con zai một kiểu thế mới cao cờ nhé,,.,. "mày ăn mặc thế này<sex>, tao cho vào ăn là may rồi còn lắm mồm" ôi nghe sao mà ngang tai. "anh đi làm rồi mà kẹt sỉ 5 cái nghìn bọ"., .. "mày cho gái bao tiền thì chẳng sao có bát phở cũng phải tính toán,,,,"

ôi không hiểu nổi trong đầu họ chứa những gì nữa còn mình thì chỉ thấy hổ thẹn khi phải sống trong cái bầu không khí không được trong lành lắm giữa lòng thủ đô thôi....!!!!!!!!!!!!!!!!

nhưng đâu phải mỗi ăn uống bẩn đâu. hịc hum ở bến xe Giáp bát mình đút cái chìa khóa vào túi có con gấu nó lủng liểng ra ngoài mấy ông Chùm tưởng di động móc vào túi may có bác bắt được không là mất oan toi cái chìa khóa.

Trên xe Buýt 32 mình đi học ở ĐH ngoại ngữ để ví trong cặp đeo vào vai, bị bọn trộm mở cặp lấy mất ví lúc nào không hay vì thủ đoạn quá gian xảo. Thế là tiền cả tháng đi tong, giấy tờ xe, chứng minh thư, thẻ sinh viên, khăn mùi xoa.... mất hết.... vừa được tuần thì chị mình cũng làm buổi đi xe buýt cho đỡ bị mưa ướt kũng bị các "ông" ấy xin em NOKIA3350.

chán hẳn cái mảnh đất này....

Đây là một bài viết chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc của một bạn nữ trên blog (

Lang thang trên mạng xem có bài viết nào về văn hóa kinh doanh ở Hà Nội không thì tìm thấy mấy bài viết nói lên được một phần suy nghĩ của mình về Hà Nội, cái chốn lộn xộn thị phi bon chen làm hư tính người. Văn hóa kinh doanh ở đây là "k nhiều tiền thì đừng lắm mồm hỏi này hỏi nọ, k mua thì đừng hỏi k bà chửi chết nhà chúng mày, ở chợ thì đồ xấu nhưng mua hàng k đc thử đồ, phụ tiền xấu đổi lại tiền thì ít nhất cũng phải chửi dăm câu rồi cho đổi hay k thì tính tiếp". Ở Hà Nội lòng tự trọng và nhu cầu của khách hàng không được những người bán hàng tôn trọng. Thấy buồn cho văn hóa kinh doanh ở đây, lối sống ở đây. Thế này thì còn lâu nước ta mới tiên tới đc cái gọi là “công bằng dân chủ văn minh.Đứa bạn cùng phòng bảo có lẽ do quá thị phi nên người ở đây mới lạnh lùng, vô cảm với những người k quen như vậy..

Link to full article

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét